Disneyland 1972 Love the old s
Góp Ý Kiến | Clip Truyện | Blog
Bạn đang truy cập vào KhoTruyenTeen.Xtgem.Com wapsite đọc truyện teen hay,tổng hợp tiểu thuyết hay và nhiều truyện hay khác...hãy lưu lại và giới thiệu cho bạn bè nhé!!!

• TỐP GAME CỰC HÓT

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
KhoTruyenTeen.Xtgem.Com
Truyện cực hay cho teen
Bạn đang ở:
Trang Chủ->

-> [Tiểu Thuyết] MƠ VỀ PHÍA ANH

[Tiểu Thuyết] MƠ VỀ PHÍA ANH Trang 13

anh cướp, tôi đâu có muốnlà Home wrecker (kẻ phá hoại gia đình của người khác).
Đã đến giới hạn cuối cùng rồi.
Có lẽ đã là giới hạn, bởi vì nó thấp đến mức không thể thấphơn nữa. Ba điều kiện: đàn ông, dưới bốn mươi tuổi, chưa vợ.
Thế này mà cũng gọi là điều kiện sao?
Điêu tàn, điêu tàn thật rồi.
Những điều kiện mà không bao gồm tình yêu đều là điêu tàn.
Tôi cũng điêu tàn rồi.
Không phải là tôi không muốn có tình yêu, mà là thế giới củatôi không hề có tình yêu.
Tôi đã reconcile (thỏa hiệp) với cuộc sống rồi. Tôi khôngoán trách nó không chuẩn bị tình yêu cho tôi, nó không còn mang giấc mộng tìnhyêu ra để quấy nhiễu tôi nữa.
Tôi và cuộc sống, gần như chẳng còn mâu thuẫn.
Gặp gỡ? Gặp gỡ ở đâu? Giáo sư người Hoa? Học viện Khổng Tử?Đàn ông hay đàn bà? Bao nhiêu tuổi? Đã kết hôn chưa?
Hỏi hơi đường đột, nhưng Tiểu Lan không phải là người ngoài,là bạn bè, là bà mối ngầm.
Đàn ông: hợp tiêu chuẩn.
Chưa vợ: cũng hợp tiêu chuẩn.
Hơn bốn mươi tuổi rồi. @#$*&&......
Hơn bốn mươi tuổi mà chưa lấy vợ á? Biến thái?ái vật? Vua... ếch?
Hoặc cũng có thể là một "chú đẹp trai"? Một womanizer (kẻlang thang theo đuổi đàn bà)? Vậy cũng được, mình sẽ trở thành trạm dừng chân củaanh ta, khiến cho chú đẹp trai từ nay buông dao thành phật...
Cái gì? Không phải là chú đẹp trai mà là "chú lùn" á?
Còn là một chú hói?
Già, thấp, lại còn hói.
Hứng thú mất hết. Các người cứ đến nhà chú già ấy chơi đi,tôi không đi...
Thôi được rồi, đi thì đi! Ngồi không cũng chán, đến kiếm bữacơm cũng được...
Vì một bữa cơm mà không ngại gian khổ đến tận Thầm Sửu.
Sa đọa, đúng là sa đọa.
16.
Trí giả ái sơn, nhân giả ái thủy. (Người tài trí yêu núi,người nhân nghĩa yêu nước.)
Sai! Hình như
là "Trí giả ái thủy, nhân giả ái sơn".
Lại sai à? Không nhớ nữa, chẳng nhớ được rốt cuộc là trí giảyêu thủy hay là nhân giả yêu thủy nữa? Tại sao chỉ có một kẻ được yêu nướcthôi?
Tại sao không thể cả hai cùng yêu nước? Tại sao không thể cảhai vừa yêu nước và yêu
Lẽ nào nước và núi là đối lập?
Lẽ nào trí giả và nhân giả cũng đối lập?
Nếu như chỉ có thể làm một người, tôi sẽ là trí giả hay nhângiả?
Tôi yêu núi, những dãy núi trùng điệp. Trước trời núi baola, tôi cảm thấy hưng phấn như muốn hét lên.
Tôi đến rồi đây...
Lại như có cảm giác muốn thì thầm tâm sự.
Đời người thay đổi khôn lường, thế nhưng núi non ngàn đời vẫnthế. Sự bền vững và vĩnh cửu ấy, sự kiên cố và rộng lớn ấy... khiến cho đời ngườitrở nên dung tục và bé nhỏ, khiến cho những vui buồn, phẫn nộ của con người saomà bé nhỏ, ngu xuẩn và nực cười đến vậy!
Nhưng tôi thích nước, các loại nước.
Những con suối róc rách, những đại dương dậy sóng, những mặthồ long lanh, những ngọn thác cuộn trào. Ngay cả những vũng nước đọng trên mặtđất sau cơn mưa... cũng thật mê hoặc. Lúc còn nhỏ tôi thường thích đi dép lê lộiqua những vũng nước ấy.
Những người yêu núi chắc chắn cũng yêu nước. Những người yêunước sao có thể không yêu núi?
Người tài trí ắt phải là người có nhân nghĩa, nhưng người cónhân nghĩa chưa chắc đã là người có trí thức.
Người nhân nghĩa ắt phải là người tài trí, không có trí saocó thể trở thành một người nhân nghĩa chân chính?
Một người chọn nơi "an cư" nằm giữa non xanh nước biếc, liệucó phải là vừa là người tài trí vừa là người nhân nghĩa không? Nhưng ít nhấtcũng có thể khẳng định người đó không phải là một tên ngốc.
- Giáo sư Từ... anh ta... ở trong nhà riêng sao?
- Đương nhiên là nhà riêng rồi, người ta là giáo sư, lẽ nàolại đi thuê phòng ở?
- Giáo sư Từ... ở một mình sao?
- Đương nhiên là một mình, người ta đơn thân mà lại!
Vấn đề "đương nhiên", đương nhiên là phải hỏi, đương nhiênlà cần có lời đáp.
Mặt trời từ từ xuống núi, chiếc ô tô chạy men theo con đườngrợp bóng cây ven hồ. Mặt hồ tĩnh lặng tới kì lạ. Rất muốn một mình chìm vàotrong lòng hồ, lắng tai nghe tiếng tay vỗ vào mặt nước, thưởng thức cái cảmgiác hai bàn chân chạm xuống lớp bùn đất mềm nhũn dưới đáy hồ, cảm giác làn nướcâm ấm xuyên qua các kẽ chân, càng đi ra chỗ sâu, nước càng dâng lên cao, vuốtve cơ thể như một tình nhân, mơn man bầu ngực tựa như đôi bàn tay dịu dàng,không ai có thể tuyệt vời bằng. Gợi cảm, mê đắm, kích thích... han muốn trỗi dậy...
- Ở đấy anh có hành chưa?
Thật là đồ phá đám! Người ta đang admire (thưởng thức) phongcảnh mĩ lệ ven hồ, mọi tế bào trong cơ thể đều đang tràn đầy ý thơ, một câyhành của Tiểu Lan đã "đuổi sạch" ý thơ đi đâu mất. Hừ, mấy cái chuyện dưa cà mắmmuối này mà đem ra nói trong một hoàn cảnh tràn đầy ý thơ như thế này, không biếtvị giáo sư Từ kia sẽ trả lời như thế nào?
Già, lùn, đầu lại hói.
Cảnh bên hồ đẹp như tranh sơn dầu, sao có thể để cho một gãđàn ông vừa già, vừa lùn, vừa hói nhảy vào được chứ? Tôi phải phản đối! Tôi phảiphản đối dựa trên danh nghĩa của người bảo vệ môi trường, tuyệt đối không thể đểmột lão già vừa lùn vừa hói nhảy vào định cư ở nơi này được. Như vậy là làm ô uếcảnh quan thiên nhiên.
Làm ô uế cảnh quan thiên nhiên là một tác!
- Còn gừng không? Hết rồi á? Vậy thì anh đi mua đi! Bọn emkhông mang gừng theo đâu.
Lại nữa rồi! Người ta đang phản đối để bảo vệ môi trườngsinh thái, thế mà một nhánh "gừng" của Tiểu Lan đã xua tan ý định phản đối củatôi rồi. Mua gừng làm cái gì chứ? Chẳng phải là gừng già mới cay hay sao? Ôngta già như vậy, chẳng nhẽ lại chẳng bằng một nhánh gừng?
- Không được, không được rồi, anh ra ngoài mua gừng, bọn emđến đó làm sao vào nhà? Đợi ở bên ngoài á? Anh trai à, anh có biết ở bên ngoàilạnh thế nào không hả?
Tiểu Lan có thể nhõng nhẽo với ông ta như vậy là bởi vì bố củacô ấy với "lão gừng" đó là bạn thân (nhưng sao mình lại gọi là "lão gừng" nhỉ?)."Lão gừng" đã giúp Tiểu Lan chuyển tới sống ở Mỹ, cũng không biết là đã dùngcách gì, nhưng tuyệt đối không phải là chuyện kết hôn giả. Nếu là như vậy, mộtcô gái trẻ tuổi như vậy, "lão gừng" chắc chắn không tha, nhất định sẽ chuyện giảthành thật cho xem.
Ha ha ha ha... một trận cười khanh khách vang lên, không biếtlà "lão gừng" đó đã nói cái gì. Nếu như bạn muốn phán đoán một người có hài hướchay không căn cứ vào tràng cười khanh khách của con gái, chắc chắn mười lần saichín.
- Nếu như chúng ta đến đó mà không có anh ta ở nhà thì chúngta cứ đợi ở trong xe đi, bên ngoài lạnh lắm!
- Đừng lo, anh ta không khóa cửa đâu.
Cửa không khóa?
Già, lùn, lại hói đầu.
Có cảm giác đồng cảm, muốn tổ chức quyên góp.
Phong cảnh hùng vĩ của núi non nhòa dần, thay vào đó là"hương vị" gần gũi của con người: cây cầu nhỏ, con đường mòn, vườn hoa, cây cối,nhà cửa, bãi cỏ
Đẹp như tranh.
Không muốn phản đối nữa.
Có thơ làm chứng:
Khô đằng lão thụ hôn nha, tiểu kiều lưu thủy nhân gia.
Dịchthơ:Câykhôđổbóngchiềutà
Cây dây leo đã nhìn thấy rồi (chỉ có điều vẫn còn xanh,nhưng mùa thu đã đến rồi, "cây khô" đâu còn là xa vời?), cây cổ thụ cũng đãnhìn thấy, cây cầu cũng có rồi, nước chảy, người ta... lại cộng thêm "con quạ chiều"là giáo sư Từ nữa, vậy là đầy đủ rồi.
Trước đây chỉ chú ý đến "nước chảy dưới chân cầu" mà quên mất"cây khô" và "quạ chiều". Cực đẹp và cực xấu, sự sống và tàn lụi... câu thơ đãdung hòa giữa sự sống và cái chết để tạo ra một cảnh tượng tuyệt mĩ.
Hôn nha?
Con quạ lúc hoàng hôn? Hay là con quạ hoa mắt lúc hoàng hôn?
Cho dù là loại nào thì cũng vẫn phù hợp với giáo sư Từ củachúng ta. Một giáo sư của học viện Khổng Tử vừa già, vừa lùn lại vừa hói, gầynhư que củi, lưng còng như thằng gù ở nhà thờ Đức Bà, ngoài hình ảnh "quạ chiều"ra thì chẳng tìm ra được một cái Icon (biểu tượng) nào khác phù hợp hơn nữa cả.
Cửa nhà quả nhiên không khóa. Không đóng kín cũng chẳng mởtoang.
Balance (cân bằng)?
Mở cửa đi vào bên trong, dường như là đi vào một "danh lamthắng cảnh". Trên tường có tranh chữ, đáng tiếc là không hiểu ý nghĩa của nhữnglời thơ trên đó. Màu sắc, mùi vị, phong cách, bài trí, dụng cụ gia đình... tất cảđều ảng phất hơi thở của văn hóa, nó đập vào mắt bạn, bao vây lấy con người bạn...
Hơi thở? Không khí?
Phòng ngủ, phòng khách, cầu thang... điển hình của phong cáchkiến trúc Mỹ. Trong phòng ngủ có một cái Island (một cái bục tách biệt), một đầuto, một đầu nhỏ, giữa hai đầu to nhỏ là một đường gấp khúc hoàn hảo, chỉ có nhữngngười con gái vào loại "thượng hạng" mới có được những đường cong hoàn mỹ đến vậy.
Vẻ đẹp cấu trúc phương Tây, vẻ đẹp khí chất phương Đông,Đông - Tây kết hợp, phối hợp trong ngoài, chân thực tới mức có thể đưa tay rachạm vào được, nhưng tuyệt đối không phải là thứ có thể cảm nhận bằng tay. Dườngnhư có thể ngửi thấy được, nghe thấy được, nếm thấy được...
Oa... I’m in a we! (Cung kính nể phục)
Đây là một căn nhà kì diệu, tất cả mọi thứ dường như đangtruyền đạt đến tôi một message (thông điệp), một message quý báu và bí mật.Không phải là sự truyền đạt về ngôn ngữ, không phải là sự truyền đạt về số hiệu,không phải là bất kì một hình thức truyền đạt hữu hình nào. Cái message đó nồngnàn trong không khí, bồng bềnh trong hơi thở của căn nhà, bao vây lấy tôi, tấncông tôi, khúc xạ vào trái tim tôi, khúc xạ vào não bộ của tôi, tôi có thể cảmnhận được, nhưng tôi không thể nào lí giải được.
Tôi cần thời gian.
Nếu như cho tôi sống trong thứ không khí này khoảng ba mươingày, tôi nhất định sẽ lí giải được cái message ấy.
Sống ở đây ba mươi ngày? Vậy thì sẽ thế nào nhỉ? Một khôngkhí vừa cổ kính vừa hiện đại, vừa mang phong cách phương Tây lại vừa mang hươngvị phương Đông, vừa đơn giản vừa thần kì, vừa tôn nghiêm vừa lãng mạn.
Một người đàn ông vừa già, vừa lùn lại hói đầu.
Oh my g
Có một chiếc xe đang tiến lại gần. Càng gần hơn. Xe dừng lại.Tắt máy,
Có người đến gần. Càng gần. Gõ cửa. Đẩy cửa.
Quạ chiều về rồi!
Trái tim tôi bị đả kích.
Dường như có một lực từ trường khúc xạ ra khắp nơi, tôi bịtrúng từ trường rồi, mặt đỏ lựng, tim đập nhanh, đầu nặng trịch không sao ngẩngđầu lên được.
Tôi đứng nhặt giá ở bên cạnh cửa, đó sẽ là "cống hiến lớnlao" nhất của tôi dành cho buổi tối ngày hôm nay... nó sẽ được dùng cho món mì lạnh.Tôi là một người ưa sạch sẽ, tôi không thể chịu nổi những cái rễ giá thò ra bêncạnh những sợi mì. Dù sao thì tôi cũng đâu có việc gì để làm.
Tôi nhặt giá ở bên cửa.
Cảm thấy hình như quạ chiều đang lại gần... biết rằng quạ chiềuđang lại gần.
Ngẩng đầu.
Một nụ cười hấp dẫn nhất thế gian.
Ngất lịm.

MƠ VỀ PHÍA ANH - CHƯƠNG 17-18
17.
Hoàng hôn. Ngược chiều ánh sáng.
Gió nhẹ mơn man qua những kẽ lá. Xanh thẫm... đỏ rực... úa vàng.
Mặt hồ xanh biếc, dòng nước long lanh phản chiếu ánh sáng mặttrời.
Đây là kiệt tác của ai? Sao mà quen thuộc... sao mà xa lạ thế?
Bắc Mỹ một chiều cuối thu. Một kiệt tác của thiên nhiên.
Rất ít khi để ý tới lá cây vào mùa xuân, mùa hè, nhưng đếnmùa thu lại rất khó để không để mắt tới vẻ đẹp của những chiếc lá diệu kì... Thậtlà rực rỡ, những phiến lá như bị ai đó nhuộm màu trở nên thanh tao và nho nhã,thân cây vươn thẳng lên cao như sắp chạm vào bầu trời, giữa những phiến lá xinhđẹp đều có những khe hở chính xác như được đo đếm, khiến cho mỗi phiến lá đềucó được khoảng trời xanh của riêng mình, đều có thể tự do rung rinh trong giónhẹ.
Giữa tr

Tiếp trang:
<<,1 ... 11,12,131415 ... 34-Cuối,>>
Đến Trang:
Bình luận qua facebook
Chia sẻ:
Liên kết
home glu.vn Trang chủ
home glu.vn Wap tải game
home Liên hệ - yêu cầu truyện:
016448109674
1252/364584
Wap Đọc Truyện

Đọc truyện

đọc truyện teen,đọc truyện tình yêu

Đọc tiểu thuyết

tiểu thuyết teen.tiểu thuyết full,tiểu thuyết hay