Old school Swatch Watches
Góp Ý Kiến | Clip Truyện | Blog
Bạn đang truy cập vào KhoTruyenTeen.Xtgem.Com wapsite đọc truyện teen hay,tổng hợp tiểu thuyết hay và nhiều truyện hay khác...hãy lưu lại và giới thiệu cho bạn bè nhé!!!

• TỐP GAME CỰC HÓT

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
KhoTruyenTeen.Xtgem.Com
Truyện cực hay cho teen
Bạn đang ở:
Trang Chủ->

-> [Tiểu Thuyết] Nợ Em Một Hạnh Phúc

[Tiểu Thuyết] Nợ Em Một Hạnh Phúc Trang 12

n ngày khác sẽ đưa em đi dạo phố"
"Ơ, anh đi đâu" mãi đến khi bị vứt bỏ, Đỗ Phi Vụ còn không dám tin, anh cứ bỏ rơi cô một cách quang minh chính đại thế sao?!
"Anh trai đáng ghét..." ô hô, quả nhiên là anh không thương cô nữa.


NỢ EM MỘT HẠNH PHÚC - CHƯƠNG 07


Dưới bầu trời sao lấp lánh.
Bên bờ đê, từng trận gió biển thổi tới, anh và cô dựa lưng vào nhau nhìn lên sao trời.
"Quan, anh có nhớ không, năm tốt nghiệp trung học, tại nơi này, chúng ta đã mua một tá bia, uống đến say khướt".
"Ừ". Còn nhớ, đó là lần đầu tiên trong đời anh nếm mùi say rượu, hai người đều bị mắng thảm.
"Chúng ta luôn mang theo hai bình rượu, ban đêm ngồi ở chỗ này, anh nghe em tâm sự, lần đầu tiên trong đời biết động lòng, thích một chàng trai, anh là người biết đầu tiên."
"Ừ". Đã lâu, đó là chuyện trước kia.
"Anh ấy mượn sách giáo khoa của em, nhìn em vài lần, em sẽ vui vẻ mấy ngày ngủ không yên, lần nào cũng nói với anh, để anh biết niềm vui sướng của em".
"Ừ". Luôn là như vậy, cô nói, anh nghe, cô chưa bao giờ biết, cũng không cần hiểu cảm giác của anh.
"Anh ấy nói chuyện với các nữ sinh khác, xem thường sự tồn tại của em, em khóc hết lần này đến lần khác, anh liền yên lặng theo giúp em uống rượu, cho em mượn bờ vai để khóc".
Những đêm như vậy, cô khóc xong rồi, nhưng anh lại cả đêm không thể ngủ được.
"Em từng nghĩ, chỉ cần anh ấy để ý đến em, muốn em vứt bỏ tất cả cũng được".
"..." tiếng trả lời càng lúc càng nhỏ.
Rốt cục cô ngồi thẳng nguời lại, nhìn thẳng vào anh. "Anh biết rõ hơn bất cứ ai rằng em rất thích anh ấy đúng không?".
Quan Nghị không nói, chăm chú nhìn cô, không hiểu đêm nay cô nói những lời này là có dụng ý gì.
Cô đưa tay lấy hai lon bia, bật nắp, đưa cho anh một lon, cùng anh khẽ chạm. "Cạn ly, giống như những lần trước, không say không về".
Ngửa đầu lên uống hết sạch lon bia, Quan Nghị thuận theo hành động của cô mà uống.
"Quan, đây là lần cuối cùng chúng ta ở nơi này cùng nhau uống rượu". Uống xong một lon bia, cô nhẹ nhàng nói ra những lời này.
Anh dừng lại một chút, kinh ngạc nhìn cô.
"Thực xin lỗi..." dưới ánh trăng, hai giọt nước mắt trong suốt rơi xuống đôi gò má "Quan, hãy tin em, anh rất quan trọng đối với em, nhưng em... không có cách nào, em rất yêu anh ấy, em không còn cách nào... chỉ cần có một chút hy vọng được ở bên anh ấy, em cũng không muốn buông tay, em không thể, không thể mạo hiểm gì để anh ấy hiểu lầm... Anh có thể hiểu và bỏ qua, đúng không?".
"Anh ta, cuối cùng đã nhìn thấy em sao?" Trầm mặc hồi lâu, anh khẽ hỏi câu này.
"Quan..." từ vẻ mặt của cô, anh có thể thấy câu trả lời.
"Được, anh đã biết".
"Đừng trách em, Quan" đôi mắt còn vương lệ khẩn cầu anh hiểu và bỏ qua. "Anh luôn luôn đối tốt với em như vậy, bao dung em như vậy, nhất định anh muốn em hạnh phúc hơn bất cứ ai, đúng không? Một lần cuối cùng, em biết mấy năm nay đối với anh không công bằng, đây là lần cuối cùng tùy hứng em đối với anh, xin anh, hãy bao dung em thêm lần nữa, em cần lời chúc phúc của anh".
Biết rõ sẽ gây cho anh bao đau đớn, nhưng ngay cả biểu hiện nỗi đau ấy cũng không cho anh giữ lại, cầu xin sự thông cảm của anh, để cô không thẹn với lương tâm mà rời đi, cô thật ích kỉ.
Anh nhớ tới người con gái luôn bị anh để lại sau lưng kia, ngẩng mặt nhìn anh cười, lúc sau quay lưng trong mắt lại tràn đầy vẻ trống vắng, phải chăng tâm trạng ấy rất giống với anh lúc này?.
Trong lòng rơi lệ nhưng trên mặt vẫn nở nụ cười: "Ừ, đi đi, em vui vẻ là tốt rồi".
Cô cần lời chúc phúc thì anh cho cô.
Cho tới bây giờ luôn là như thế. Không thích anh, nhưng lại không cho phép trong lòng anh có người con gái khác, nhiều năm qua, trong mắt anh chỉ có mình cô, toàn tâm toàn ý ở sau lưng chờ đợi cô khi bất lực tìm đến mà dựa vào.
Mà hiện tại, cô muốn chắc chắn, không muốn mắc nợ, còn muốn anh khích lệ cô truy tìm hạnh phúc, anh cũng phải cười lên để cô đi.
Bất luận yêu cầu của cô không hợp lí bao nhiêu đi nữa, anh vẫn chiều theo.
"Cảm ơn anh, Quan, thật sự cảm ơn" nghiêng về phía trước, nhẹ nhàng hôn lên khóe môi anh, sau đó đứng dậy. "Hẹn gặp lại."
Anh và cô đều biết một câu hẹn gặp lại này, đối với hai người hiện tại mà nói, hoàn toàn như dấu chấm hết.
Đêm nay qua đi, ngay cả yêu cô, anh cũng không thể.
Anh không quay đầu lại, không muốn nhìn cô rời đi, một mình lặng lẽ ngồi trong đêm đen, thật lâu, thật lâu sau.
Từ khi quen biết tới nay, từng li từng tí, mỗi một hình ảnh, mỗi một tình tiết, anh từ từ nhớ lại. Một mình uống hết những lon bia mà cô để lại, tiêu hóa hết nhưng gì mà cô lưu lại, một mình ngồi đến đêm khuya.
Đau đớn đến cùng cực, trái tim sớm đã tê liệt.
———-
"Thải Lăng, không cần chờ anh"
Trên bàn có mảnh giấy được đè lại, viết vài chữ qua loa, không nói rõ là đi đâu.
Lạc Thải Lăng cầm mảnh giấy, cất vào túi áo.
Từ ngày đó, cô vì chờ anh mà bỏ lỡ sinh nhật 20 tuổi của mình, anh bắt đầu để lại giấy. Chưa chắc cô sẽ đến nhưng nếu anh về muộn, sẽ để lại, không muốn cô phải đợi lâu.
Nhưng mà... chờ anh dường chư đã trở thành thói quen của cô, cho dù biết đến đêm anh mới về, cô vẫn đợi đến những phút cuối cùng mới rời đi. Có khi chờ được rồi, cũng chỉ để nhìn anh một cái, rồi cười cười chúc ngủ ngon.
Anh hỏi: "Em không thấy mảnh giấy sao?"
Cô luôn trả lời anh: "Có, em vừa tới, đang định về". Cô không cho anh biết, cô phí bao nhiêu thời gian, chỉ để chờ đợi câu chúc ngủ ngon kia.
12 rưỡi, cô đứng dậy đóng sách vở, cất lại lên trên giá sách, sau đó nghe "bịch" một tiếng, đúng lúc cửa bị đẩy ra, mà tiếng va chạm là do Quan Nghị đụng phải tủ giày dép phát ra.
Cô tiến lên đỡ anh, một mùi rượu nồng nặc xộc vào mũi. "Anh uống rượu?"
Anh cố gắng mở mắt, giống như để nhìn rõ cô. 30 giây sau mới thả lỏng thân thể mặc cho cô đỡ.
"Rốt cuộc anh đã uống bao nhiêu vậy?" cô nhíu mày. Nhìn anh bước đi còn không nổi, lúc này mà hỏi cha mẹ anh là ai, anh cũng không trả lời được.
Nghiêng đầu nghiêm túc suy nghĩ, tiếp tục nghĩ, giơ ngón tay về phía cô để diễn tả con số.
"Tám bình? Chuyện gì vui lắm sao?" cô cười nhưng bên trong không cười.
Lắc đầu. "Bảy lon bia Đài Loan và một bình rượu mơ".
"Một mình anh uống?" Hôm nay là ngày vui gì hay sao? Cô không tin một người cũng có thể uống thành như vậy.
Anh nhắm mắt, tùy ý để thân mình xiêu vẹo ngã xuống giường.
Người này có thể nói tiêu biểu cho câu "im lặng là vàng". Có người uống rượu say thường trở nên ồn ào, Quan Nghị thì lại bài trừ trường hợp này, cho dù uống rượu cũng không thể mở được cái miệng như vỏ trai của anh.
Cô lắc đầu, đến phòng tắm lấy khăn mặt làm nóng. "Quan Nghị, qua đây, em giúp anh lau..." cô im miệng, ngạc nhiên trông thấy nước mắt không kịp che giấu của anh chảy xuống, thấm vào gối.
Anh không có ý che lấp, mở to mắt nhìn lên trần nhà, ánh mắt hoang vắng.
Tim cô như bị bóp chặt, buông thanh âm nhẹ nhàng, khẽ vuốt mặt anh. "Đã xảy ra chuyện gì vậy, Quan Nghị?"
Anh vẫn không nói lời nào, như là đắm chìm trong suy nghĩ của mình, hoặc như là để tâm hồn đi đến một nơi rất xa, rất xa xôi.
"Anh đừng như vậy, Quan Nghị" cô khổ sở đỏ vành mắt "Nói gì đi được không? Em sẽ lo lắng".
Anh chậm rãi đưa tầm mắt về phía khuôn mặt cô, cô không biết, anh có nhìn thấy mình không. Ánh mắt hoảng hốt làm đau lòng cô.
Đôi mắt sáng lấp lánh ánh nước, phảng phất có nỗi thương xót sâu nặng. Dường như nỗi đau của anh sâu đậm bao nhiêu, thì cô cũng đau như vậy.
Tâm hồn trống vắng, toàn thân lạnh lẽo, rất đau khổ, anh theo bản năng áp sát nguồn nhiệt ấm áp kia, cứ như vậy hấp thu từng giọt tình cảm an ủi dịu dàng, làm ấm cái lạnh của thể xác và tinh thần.
Lạc Thải Lăng kinh ngạc thừ người ra khi anh tiến gần chạm vào môi cô.
Anh... say đến mê muội sao?
Cảm giác ấm nóng đến tê dại trên môi không phải là ảo giác, anh thật sự đang hôn cô, ở cần cổ cô cắn cắn cũng không phải là ảo giác, anh đang tạo ra những dấu hôn, bàn tay trên người cô sờ soạng lung tung, lại thêm ... Cô hít vào một hơi, trước ngực cảm thấy có chút lạnh, mà mặt của anh đang chôn ở trước nơi anh vừa kéo rơi áo.
"Quan Nghị" anh thực sự nhận thức rõ cô là ai chứ?
Anh không lên tiếng đem cô kéo ngã xuống giường, cùng anh quấn quýt thành một.
Nếu cô muốn lẩn tránh, chắc chắn là được, thậm chí cô còn có thể đánh mạnh vào đầu anh như là đáp trả lại hành động sàm sỡ cô. Nhưng... bình tĩnh mà nhìn anh, một hồi lâu cô nhẹ giọng thở dài, ôm lấy cổ anh, dâng lên đôi môi đỏ mọng.
"Em yêu anh, Quan Nghị"
———-
Đau, rất đau.
Quan Nghị rên rỉ, nghi ngờ đầu của mình đang phản lại anh. Nhưng mà ngoài đau đầu ra thì lại có thêm một loại cảm giác thả lỏng thoải mái khác, giống như sự sung sướng sau khi cùng ai đó cuồng nhiệt ân ái vậy...
Ân ái?
Trong đầu chợt hiện lên một đoạn hình ảnh mơ hồ, cả người anh giật mình tỉnh lại.
Vừa mở mắt, đả kích hơn nữa khiến anh trong nháy mắt đờ đẫn.
Anh... đang nằm mơ sao? Anh và cô... như thế nào lại?
Phản ứng của anh làm quấy nhiễu cô, Lạc Thải Lăng ưm một tiếng, gối đầu lên vai anh, hướng về phía cổ, gò má non mềm vô thức cọ sát làn da ở cổ anh.
Anh không dám nhúc nhích chút nào, dường như nín thở. Vốn là cơ thể hai người gần sát vô cùng thân mật, vừa cử động thì da thịt trần trụi dưới chăn tiếp xúc nhau, đùi phải mịn màng của cô gác lên hai chân anh, bàn tay nhỏ bé đặt trên ngực anh, anh hoàn toàn có thể cảm giác được bộ ngực sữa tròn trịa cùng với dáng người mê hồn khiến cho kẻ khác phải điên cuồng mà phụt máu mũi... Bất quá anh thực sự không có mặt mũi nào để giải thích với cô, bởi vì một bàn tay của anh rất háo sắc mà phủ lên mông cô.
Một luồng khí nóng bốc lên đầu anh, anh vừa ân hận, vừa xấu hổ, đang suy nghĩ làm thế nào để thoát ra khỏi tình cảnh này, thì cái đầu nhỏ chôn ở cổ anh bỗng hơi động, mí mắt mệt mỏi mở ra.
"Chào buổi sáng" không hiểu ý thức đã tỉnh táo lại chưa, cô ngẩng lên hôn anh một cái, vén mái tóc dài xuống giường mặc quần áo.
Anh sững sờ tại chỗ, ngây ngốc nhìn cô, không nói được lời nào.
"Đừng nhìn em như vậy, eo em gần như bị bẻ gãy, không còn đủ sức cùng anh thêm lần nữa đâu".
"Ừm... Tối qua anh làm em rất mệt sao?" lời vừa thốt ra khỏi miệng, anh liền hối hận muốn đập đầu chết ngay lập tức. Mày thật là ngu, Quan Nghị! Nói cái gì vậy chứ!
Cô nghiêng đầu suy nghĩ một lúc. "Ba lần thì phải"
"..." Cô ấy thật sự trả lời?
"Bữa sáng muốn ăn gì? Ý em là trừ em ra!" Mặc quần áo xong, quay đầu lại vẫn thấy anh sững sờ ngồi trên giường.
Một cảm giác xấu hổ muốn chết liên tục kéo đến. "Nếu có thể thì, trứng và bánh nướng, cảm ơn".
"Không thành vấn đề, chờ em 10 phút".
5 phút đồng hồ sau, anh mặc quần áo, rửa mặt, chải đầu tử tế rồi mới đi ra, đứng ở cửa phòng bếp, nhìn cô đánh trứng, bật bếp, động tác lưu loát giống như đã từng làm qua trăm nghìn lần...
Trước đây, ngay cả trứng cô cũng chiên toàn dính chảo, sủi cảo còn không phân biệt được đã chín hay chưa...
Phát hiện sự hiện hữu của anh, cô chỉ chỉ bên ngoài ra lệnh "Ngoan ngoãn đi ra phòng khách ngồi, ngay lập tức".
Vốn là anh không biết phải làm gì với mối quan hệ phức tạp hiện tại của họ, nhưng thái độ của cô lại giống như là chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Tối qua là lần đầu tiên của cô, anh biết. Cô dùng chính tấm thân trọn vẹn của mình để vỗ về những tổn thương của anh, cho đi tất cả những gì mà mình có thể, nhưng lại không yêu cầu gì

Tiếp trang:
<<,1 ... 10,11,121314 ... 21-Cuối,>>
Đến Trang:
Bình luận qua facebook
Chia sẻ:
Liên kết
home glu.vn Trang chủ
home glu.vn Wap tải game
home Liên hệ - yêu cầu truyện:
016448109674
1252/364584
Wap Đọc Truyện

Đọc truyện

đọc truyện teen,đọc truyện tình yêu

Đọc tiểu thuyết

tiểu thuyết teen.tiểu thuyết full,tiểu thuyết hay