năm, ẩn tình trong đôi mắt vẫn là quyến luyến, nháy mắt, anh cơ hồ như có ảo giác, nghĩ về những ngày cũ...
Bối rối dời mắt đi, dứt mình ra khỏi đôi mắt trong vắt như nước kia, không cho phép bản thân càng lún sâu vào ảo giác.
"Em ngủ trên giường, anh ngủ ở sô-pha" anh chỉ cái giường, với cuốn tạp chí lật xem, không dám nhìn cô nữa.
"Anh có thể... lên đây ngủ, em không ngại" cô nhẹ nhàng nói.
Tạp chí rơi xuống đất. Tắm xong mà cảm giác say rượu không giảm đi tí nào sao?
Không hiểu được mình đang khẩn trương cái gì, anh bối rối đến mức nhìn hơi tức cười.
"Em, em ngủ trước đi"
Dường như cô muốn nói gì, nhưng lại thôi, cuối cùng gật đầu, bò lên phía bên trái giường.
Thời gian trôi qua bao lâu, anh không biết, chim đỗ quyên ở đồng hồ treo tường phát ra từng tiếng kêu báo giờ.
3 giờ đêm. Một chữ trên tờ tạp chí cũng chưa lọt vào đầu anh, cô nằm nghiêng người, chăn bông kéo cao đến tận má, để lại chỗ trống lớn bên phải giường.
Anh di chuyển cơ thể cứng ngắc, lặng yên không một tiếng động đến chỗ giường trống cô để lại nằm xuống, tắt đèn ngủ gần trên đầu giường, căn phòng chìm vào bóng tối.
Anh không ngủ được, nhắm mắt, khứu giác lại trở nên nhạy cảm. Cùng một mùi hương sữa tắm nhưng lại tỏa ra những mùi thơm khác nhau trên người họ, giao hòa thành hơi thở ái muội giữa đàn ông và đàn bà.
Hương thơm dịu dàng quanh quẩn ở cánh mũi, lại nghĩ đến thân hình mềm mại của cô nằm ngay bên cạnh, cơ thể anh vì cô mà vô thức trở nên căng thẳng.
Mùi hương nữ tính phảng phất càng thêm rõ ràng, thắt lưng được cánh tay ngọc ôm chặt, anh kinh ngạc, "Thải Lăng?"
Cô không làm gì khác, chỉ là đem khuôn mặt dựa sát vào ngực anh.
Cô nhớ tới cuộc đối thoại vừa tình cờ nghe được từ mấy đồng nghiệp trong công ty...
"Thì ra, Quan Nghị với giám đốc Lạc, thật sự chỉ là bạn bè mà thôi!"
"Sao cô biết?"
"Chính miệng anh ấy nói với tôi! Vốn trưa nay anh ấy nhận lời mời ăn cơm cùng tôi còn làm tôi cao hứng một chút, ai ngờ vừa ăn mì vừa nói với tôi, anh ấy đã có bạn gái rồi!"
"Thật ngu ngốc! Giám đốc Lạc điều kiện tốt như vậy, những người khác tranh nhau giành lấy, anh ta cư nhiên lại không cần."
"Rất nhiều đàn ông muốn cướp đoạt không có nghĩa là anh ấy cũng động lòng phải không? Anh ấy nói anh ấy là người rất có nề nếp, trong lòng chỉ có thể có một người, lấp đầy trái tim rồi thì không thể chứa người khác nữa, cô gái kia đã ở trong lòng anh ấy rất nhiều năm, cuộc đời này sẽ không hết yêu người ấy. Cho dù điều kiện của giám đốc Lạc có tốt hơn đi nữa, thì người như thế là không thể đả động được."
Chỉ có người như thế, là không bị đả động.
Chết tiệt, rất đúng. Cô đã tự mình chứng minh, không phải sao?
"Thải Lăng?" nhẹ nhàng lại gọi một tiếng. Cô ấy đang ngủ sao?
"Gọi Diêu Thiên Tuệ thì thân thiết ngọt ngào ‘Tuệ’, gọi em thì luôn khách khí ‘Thải Lăng’, rất phân biệt đối xử!". Đáp án là, cô không ngủ.
Quan Nghị ngạc nhiên cười, "Em muốn anh gọi ‘Lăng’?"
"Cũng không khó nghe lắm" tiếng hừ nhẹ gần như không nghe thấy.
"Anh không biết em lại so đo cái này"
Cô hừ một tiếng, bàn tay nhỏ bé nhẹ nhàng trượt xuống, phủ lên sống lưng cứng ngắc của anh.
"Thải Lăng, em..." anh khàn giọng, quên mất muốn nói gì... bởi vì bàn tay nhỏ bé đã chui vào bên trong áo ngủ, phủ lên da thịt ấm nóng, thậm chí... càn quấy đến cực điểm mà hôn mút phần da thịt cổ anh lộ ra ở cổ áo, hết sức cố ý để lại dấu vết.
Quan Nghị bị cô trêu trọc toàn thân nóng như lửa, đầu lưỡi lướt trên làn da mẫn cảm ở cổ anh, hôn đến vành tai, đồng thời ngậm vào.
Chết người! Anh nặng nhọc thở dốc, dục vọng mãnh liệt càn quét qua cơ thể.
"Tốt nhất em nên dừng lại ngay lập tức, nếu không..." nếu không anh sẽ không thể cam đoan về hành vi của mình.
"Nếu không thì sao?" hết sức khiêu khích , ngửa đầu hôn anh.
Anh quay mặt đi, cự tuyệt nụ hôn của cô, lẳng lặng nói, "Anh không phải Đỗ Phi Vân."
Cô liếc nhìn anh kì quái, "Đâu ai nói anh phải". Sau đó, kiên quyết hôn chặt.
Nụ hôn của cô, có chút ngang ngược, không cho phép cự tuyệt mà quấn mút, thì thầm, "Quan Nghị, Quan Nghị, Quan Nghị... tên ngốc..."
Vậy ra, ngay từ đầu là cô muốn tìm anh? Không phải gọi nhầm số?
Con ngươi anh nóng lên, bịt kín môi cô, cuồng nhiệt giống như muốn chiếm đoạt hơi thở, dây dưa cùng cô hôn sâu.
Không giống như ngày thường, anh gần như thô lỗ xé bỏ quần áo trên người của cả hai, vội vã đòi hỏi, chiếm lấy.
"A..." Quá nhanh. Đôi mi thanh tú của cô nhíu lại, trong chốc lát chưa thể thích ứng anh xâm nhập, cảm thấy có chút đau.
Anh không thể dừng lại, ôm chặt lấy cô, hôn cô. Cơ thể cô rất chặt chẽ, rất ấm áp, bao dung anh, khiến anh trở nên điên cuồng, chỉ có thể xâm nhập hết lần này đén lần khác, cuồng nhiệt, sau đó cùng cô bùng cháy đến cực hạn.
Trời đã sáng, anh vẫn không muốn dậy, vô thức ôm sát thân thể mềm mại đang nằm trong ngực.
Lần này... không chỉ ba lần? Anh nhớ lại.
Đầu ngón tay nhẹ nhàng mơn trớn trên khuôn mặt cô, xem ra anh đã khiến cô mệt muốn chết. Ngay cả anh cũng không ngờ, đêm qua anh lại không thể khống chế được, bây giờ khắp người đau nhức.
Anh nghĩ, tình trạng của cô chắc cũng không khá hơn chút nào.
Vốn định ôm cô ngủ thêm một lúc nữa thì cô cũng thức dậy.
Trong lòng đột nhiên trống rỗng, trong nháy mắt cảm thấy mất mát. Anh mở mắt ra, "Thải Lăng?"
"Em đi trước, tạm biệt!" mặc lại quần áo của hôm qua, đơn giản nói xong câu đó, thản nhiên xoay người.
Chỉ có vậy?
Đêm qua cô dịu dàng như nước, dường như theo ánh nắng sớm nay bốc hơi lên, anh mê muội nhìn vẻ mặt đã trở nên lãnh đạm của cô.
"Em... tối hôm qua..." anh nói một cách khó khăn.
"A, đúng rồi, tối qua rất tuyệt, cảm ơn" cô đáp lại tự nhiên, không hề ngượng ngùng.
Trái tim anh đập từng hồi khó chịu. Biểu hiện của cô rất thoải mái, hoàn toàn giống như người trưởng thành giải quyết chuyện tình một đêm.
"Không có... ý nghĩa gì sao?" Kể cả một chút, cũng không có?
Không nghĩ rằng anh sẽ hỏi vậy, Lạc Thải Lăng ngạc nhiên, cười, "Đương nhiên là có. Làm tình với anh rất thích, em hiểu rõ anh, cũng quen với sự đụng chạm của anh, vậy nên tìm đến anh. Mọi người đều đã là người trưởng thành, việc này có gì kì lạ sao?"
"... Không kì lạ" anh đáp nhỏ, gần như tự nói.
Đây chỉ là một màn nam nữ hoan ái đơn thuần, những chấp nhất mà anh đặt vào đó, còn hơn cô rất nhiều. Cô đã... không thèm để ý thứ gì nữa.
Bởi vì bỏ qua những cảm xúc rối rắm phức tạp, mới có thể cứ thế mà thản nhiên trải qua một đêm vui sướng.
"Anh không dùng biện pháp tránh thai" anh nhẹ giọng nói với cô.
"Anh yên tâm, lát nữa em sẽ ra hiệu thuốc mua thuốc" Có một loại thuốc gọi là ‘tránh thai khẩn cấp’ gì đó, trong 72 giờ sẽ có hiệu lực, đừng nói anh không biết?
Không có bất kì lưu luyến gì, vạch ra ranh rới rất rõ ràng, không để lại vướng mắc.
Cô thật sự, không còn giống như lúc trước. Cô 28 tuổi, đã như một cô gái hiện đại trưởng thành, tự tin. Giải quyết mọi việc... kể cả với anh, đều dùng tác phong dứt khoát...
Không có một chút quyến luyến.
Cô, không bao giờ còn là một Lạc Thải Lăng luôn ân cần vô hạn, dịu dàng vô cùng với anh như trước nữa
———-
"Lạc Thải Lăng đã trở về?"
Vừa thấy mặt, Diêu Thiên Tuệ vội hỏi ngay.
"Em đã biết?" tin tức lan truyền thật là nhanh.
"Nhìn biểu hiện của anh, nếu em không hỏi, anh định không nói cho em biết đúng không?" anh trầm mặc, thể hiện là cô đã đoán đúng. "Chẳng lẽ anh chưa nói với cô ấy?"
Anh cau mày, nhìn chằm chằm vào đồ ăn trên bàn, không nói.
"Anh không nói, để em nói" cô thuộc trường phái hành động, tuy ra ngoài xã hội đã lâu, tuổi cũng đã lớn hơn, nhưng tính tình hoàn toàn không thay đổi.
"Đây là chuyện của anh và cô ấy, Tuệ, em đừng nhúng tay vào". Anh ngẩng đầu, nét mặt kiên định.
"Nếu em đoán không sai, anh căn bản là không định nói gì, đúng vậy không?"
"Không có gì để nói"
"Cái gì gọi là không có gì để nói? Tám năm trước rõ ràng anh đã muốn cứu vãn mọi chuyện, cũng rõ ràng luôn chờ cô ấy trở về, không nói cho cô ấy, làm sao cô ấy biết? Trong lòng cô ấy sẽ chửi mắng anh là kẻ vô tình vô nghĩa"
"Vậy thì phải làm thế nào? Có lẽ hiện tại, cô ấy đã có những lựa chọn khác, người vẫn giữ lấy tình cảm này, không vượt qua được là anh, không nên kéo cả cô ấy xuống nước"
"Nếu anh cứ ôm chặt ý nghĩ đó, thì anh cứ ở đấy mà đợi cô ấy mãi!" cô sắp bị anh làm cho phát điên.
"Đây là anh nợ cô ấy"
Chỉ một câu đơn giản, Diêu Thiên Tuệ bỗng nhiên hiểu rõ.
Anh chờ, không có nghĩa là hy vọng đợi được cô ấy, chỉ đơn thuần là ‘chờ’ mà thôi, giữ lấy tình cảm với cô ấy, mà đợi chờ không mục đích.
"Quan, em thật sự không biết phải nói với anh như thế nào..."
Từ trong hốt hoảng hoàn hồn lại, anh nở nụ cười khổ.
Tuần đầu tiên Thải Lăng về nước, buổi trưa anh và Diêu Thiên Tuệ hẹn nhau dùng bữa, anh lập tức bị chất vấn.
Thật ra anh biết mình không bình tĩnh đến vậy, bằng không, khi cô vừa về nước, tâm trạng sẽ không hỗn loạn, ngay cả bữa trưa cũng không muốn đụng vào.
Đừng nói không nghĩ đến gặp cô sẽ có kết quả gì, cho dù có nghĩ tới, một đêm tốt đẹp kia, đã đủ để an ủi tám năm chờ đợi của anh.
Anh đã thử muốn nói, nhưng dáng vẻ thản nhiên hờ hững, sự cởi mở phóng khoáng của cô làm anh thật sự nói không nên lời, không thể lấy tám năm tương tư, ép buộc cô đáp lại.
Vì vậy, anh lại lui về một góc, lặng lẽ không nói, lặng lẽ chờ đợi. Mọi thứ, không có gì khác biệt.
Anh không thể nói với Thiên Tuệ, cái cảm giác này, kì thực rất chua xót, rất đau khổ.
Sau hôm ấy, cô ngẫu nhiên vẫn tới chỗ anh ngủ lại, không thường xuyên, số lần có thể đếm trên đầu ngón tay, đúng là chỉ tình cờ nhớ tới.
Anh cực không thích loại cảm giác này, làm tình nhưng lại không yêu, giống như tình một đêm trai gái đầy rẫy ngoài kia, sáng hôm sau lại trở về với quỹ đạo của cuộc sống thường nhật.
Bắt đầu từ lúc nào mà bọn họ trở thành bạn tình chỉ có thể tìm nhau phát tiết dục vọng, không thể thổ lộ tình cảm?
Cho dù thế này đều là hình thái sinh hoạt phổ biến của trai gái đương thời, nhưng đây không phải điều anh muốn. Anh cũng không ngờ rằng mối quan hệ của bọn họ trở nên lạnh lùng như vậy, thân thể nồng nhiệt kết hợp, tâm hồn lại giá lạnh cách xa, điều này làm ngực anh... đau buốt từng cơn.
Mặt bàn bị ai đó nhẹ gõ vài cái, anh lấy lại tinh thần, theo ngón tay nhỏ nhắn nhìn dần lên, không biết Lạc Thải Lăng đã đến trước mặt anh từ lúc nào.
"Đang nghĩ gì vậy? Em gọi cũng không nghe thấy"
Tầm mắt di chuyển theo động tác của cô, cô kiễng chân, ngồi nửa mông lên phía trước bàn, váy bó lấy đùi ngọc cùng đôi chân thon dài cân xứng, có thể nhìn thấy cảnh xuân mơ hồ dưới váy. Hành động này với đàn ông có nghĩa là một ám hiệu gần như khiêu khích.
Anh vẫn... quen với việc cô ôm lấy eo anh, đem thân hình mềm mại rúc vào trong lòng anh, điệu bộ hồn nhiên làm nũng, không thích ứng được với việc cô quá mức lõi đời quyến rũ lẳng lơ.
Anh lướt mắt qua, không muốn lưu luyến thêm trong cảnh xuân gợi cảm ấy, không để ý đến vẻ mặt của cô đã hơi cứng đờ.
"Em vừa nói gì? Anh không nghe rõ"
"Em nói..." nghiêng người về phía anh, ghé vào tai anh nói nhỏ, "Đêm nay em đến tìm anh"
Không ngờ tới cô sẽ nói những lời này ở nơi đông người, anh nhìn khắp xung quanh theo phản xạ. Toàn bộ văn phòng trống không, mọi người đều đã đi ăn trưa, ch
Tiếp trang: