hai, cố nuốt
Lạc Thải Lăng cười khổ, xem ra, vẫn còn rất quan tâm...
"Chuyện này, nếu... tôi nói là nếu, nếu có ngày có cô gái khác thích anh, anh sẽ suy nghĩ mà chấp nhận chứ?" dù sao, tình cảm kia cũng đã làm anh thấy cay đắng khôn xiết...
"Nếu?" đột nhiên nhắc tới điều này, chỉ là đơn thuần là ý nghĩ nhất thời thôi sao? "Nếu là vấn đề giả định, tôi không thể trả lời"
"Vậy nếu giả sử là tôi thì sao?" nín thở mà hỏi
"..." Anh buông cốc thủy tinh xuống, ngẩng đầu nhìn cô: "Không buồn cười"
Ai nói đùa với anh ta chứ, thật muốn lấy cốc đập cho anh ta một phát
"Suy nghĩ chút đi, chỉ là giả định thôi mà, Quan Nghị"
Anh nghiêng đầu nhìn cô, như đang suy nghĩ về ý nghĩ cố chấp khác thường của cô, truy hỏi rốt cuộc nguyên nhân là gì. "Cô bị làm sao vậy, Thải Lăng?" Cô thật sự rất quái lạ, làm anh thấy mơ hồ... nói đúng hơn, anh chưa bao giờ hiểu nổi cô
Lạc Thải Lăng ỉu xìu hạ vai "Quên đi, quên đi, coi như là tôi chưa có hỏi."
Bộ dạng ủ rũ của cô, anh nhìn, trong lòng có cảm giác là lạ. Cô luôn luôn tự tin rạng ngời, nụ cười rực rỡ, làm cho tâm trạng người khác cũng cảm thấy tốt hơn...
Cô xoay người đi vài bước, lại quay đầu. "Tôi mang xe đi bảo dưỡng, lát nữa anh có thể đưa tôi đi học không?"
Anh vô thức gật đầu. "Cô học đến mấy giờ?"
"Anh muốn đến đón tôi sao?"
Anh gật đầu. Không thì cô về nhà bằng cách nào?
Nhìn nụ cười tươi sáng của cô, Quan Nghị không hiểu chuyện này có gì mà vui vẻ như vậy
"3 giờ, ở cổng trường nhé"
Anh lại gật đầu, tỏ vẻ đã nhớ kĩ
Lạc Thải Lăng mỉm cười, cảm thấy mỹ mãn mà bưng nước trái cây lên nhâm nhi
Tuy rằng bình thường anh chỉ biết gật đầu hoặc lắc đầu, có khi còn không có phản ứng, nhưng cô biết, những điều cô nói, anh có để ở trong lòng, như vậy là đủ rồi, anh cũng không phải hoàn toàn không thèm để ý
Trong lòng cô hiểu rõ rằng nếu kiên trì muốn đi vào con đường tình cảm này thì tất nhiên là không công bằng. cô sẽ phải trả giá rất nhiều mà anh lại cảm nhận được quá ít. Uất ức, chua xót là có thể đoán trước được. Nhưng trên đời này vốn không có gì là tuyệt đối công bằng, nhất là chuyện tình cảm. Nếu trả giá 10 phần mà có thể đổi lấy 1 phần hồi đáp của anh, cô tình nguyện thử
Ba cô, tuy rằng hiếm khi ở cùng với cô, trong trí nhớ luôn chỉ có một mình cô đối diện với 4 bức tường lạnh lẽo của phòng ăn, nhưng như vậy không có nghĩa là ông không thương yêu cô, là do ông quá bận. Việc làm ăn quá lớn, tiếng tăm trên thương trường càng hiển hách thì thời gian ở bên cạnh con gái lại càng ít đi.
Nhưng cô rất kính yêu người cha này, ông dùng tác phong tích cực, cứng cỏi trên thương trường giáo giục cô, làm cho cô hiểu rõ trên đời không có gì gọi là ngồi mát ăn bát vàng, chỉ cần không trái với đạo đức lương tâm, muốn cái gì nhất định phải tự mình giành lấy, dù có thành công hay không thì vẫn không hối tiếc.
Vì thế, cô sinh ra trong môi trường sung sướng nhưng lại kiên cường độc lập, không bị nuông chiều thành đại tiểu thư kiêu căng ương ngạnh, chờ cơm nước dâng đến tận tay.
Chuyện tình cảm cũng vậy, cô nghĩ nếu ba biết, ông cũng sẽ bảo cô như vậy!
NỢ EM MỘT HẠNH PHÚC - CHƯƠNG 05
Ngày hôm đó, sau khi đưa cô đi học, anh mới biết chỗ làm việc của anh cách trường học của cô khá gần. Lúc này mới đột nhiên kinh hãi, chuyện về cô, anh thực sự biết rất ít.
Không phải là do cô không nói, mà là anh chưa từng nghĩ tới việc hỏi. Anh chỉ biết, gia đình cô giàu có, cô thì xinh đẹp, tính tình lại tốt, không ít người theo đuổi, thành tích học tập hẳn cũng không quá kém...
Sau bởi vì hai người thân mật hơn, đưa đón cô rất nhiều lần, nên biết thêm chỗ ở của cô, chỉ như vậy.
Cô rất ít khi lái chiếc xe mà ba mua tặng lúc 18 tuổi khi cô lấy được bằng lái nữa, bởi vì cô thích cảm giác ngồi ở phía sau anh, ôm thắt lưng anh, ngửa mặt đón gió trên đường. Bạn học của cô khi biết có một chàng trai rất lịch sự hay đưa đón cô thì cười mà hỏi rằng từng có rất nhiều "liệt sỹ" đều đã ôm kiếm mà về, rốt cuộc anh ta dùng chiêu thức gì mà có thể theo đuổi được cô...
Cô chỉ cười mà không nói
Đáng lẽ ra phải nói là cô theo đuổi anh, hơn nữa còn đang trong giai đoạn nỗ lực. Nhưng cô không nói, họ sẽ nghĩ là cô nói đùa.
Sau giờ học, từ xa đã thấy một dáng người vững vàng đứng đợi ở cổng trường, cô nở nụ cười bước nhanh đến. "Hi! Chờ lâu chưa vậy?"
"7 phút 38 giây", đưa mũ bảo hiểm cho cô, nói ra con số chuẩn xác
... Quả nhiên đã bị máy tính đồng hóa, ngay cả thời gian mấy phút mấy giây cũng báo cáo đầy đủ.
Cô nhảy lên phía sau xe, hai tay nhẹ nhàng vòng qua thắt lưng anh, hơi nhích người lên, cằm để lên vai anh, cười nói: "Trốn làm?"
Quan Nghị ngoái đầu nhìn lại: "Chị Vương biết."
Không chỉ biết, còn để ý thời gian nhắc anh nhanh đi, đừng để Tiểu Lăng chờ.
"Tối nay đi mua nguyên liệu nấu ăn, em nấu mì hải sản cho anh ăn". Gần đây anh lại bị đau dạ dày, không để ý từng chút không được.
Anh gật nhẹ đầu một cái, nhấn ga đi.
Dường như đã trở thành thói quen, những ngày mà cô có tiết học vào buổi chiều thì anh sẽ đến đón cô, cùng nhau đến chỗ làm của anh, cô cùng anh làm việc, sau khi tam tầm thì đến chỗ ở của anh, cô luyện tập nấu ăn, mà anh thì làm chuột bạch... cô đã nói như vậy
Nhưng thực ra anh biết, đó là do cô quan tâm đến sức khỏe của anh, không cho anh ăn đồ ăn ngoài, nhất là khi dạ dày đã bị chính sự vô tâm của anh hại thành thế này.
Nếu không cô sẽ không mua nhiều sách dạy nấu ăn như vậy. Lúc anh bận rộn, cô sẽ ngồi yên bên cạnh nghiên cứu chế độ ăn uống tẩm bổ, còn có một số loại nước ép trái cây và rau củ tốt cho dạ dày, để thỉnh thoảng nấu cho anh ăn...
Cô là thiên kim đại tiểu thư, bàn tay mềm mại chưa từng làm việc nặng nhọc, việc ép nước trái cây để uống dưỡng da coi như là sở trường, nhưng nấu ăn thì quả thật là làm khó cô, anh từng vì nguyên nhân này mà giấu không cho cô biết mình bị đau dạ dày.
Từ một cô gái được nuông chiều không biết cầm nồi chảo, đến bây giờ đã biết nghiên cứu thuốc bổ, các món ăn... Cô thật sự tiến bộ rất nhiều, tay nghề nấu nướng cũng bắt đầu được nâng cao.
Một tuần trước khi thi giữa kì, đột nhiên bệnh cũ của anh lại tái phát, vốn định uống mấy viên thuốc cho xong, nhưng lại bị cô biết, bắt đi khám. Tình trạng lần này so với lần trước càng nghiêm trọng, vì thế cô đã ở tình trạng rất quen thuộc với bác sĩ, cả hai cùng cằn nhằn anh
Bởi vì bác sĩ đã căn dặn, bảo anh tốt nhất là ở nhà nghỉ ngơi vài ngày, hơn nữa phải để ý đến việc ăn uống, vì thế dưới ánh nhìn chằm chằm của cô, anh đành gọi điện xin nghỉ phép. Mà mấy ngày nay, cô đều đến nhà anh, giúp anh chuẩn bị ba bữa, việc duy nhất anh cần làm, chính là ngoan ngoãn nghỉ ngơi... Oh, đúng rồi, còn phải ăn hết thức ăn mà cô chuẩn bị.
Cô mang đến một đống DVD, những khi anh tỉnh, cô liền cùng anh xem; khi anh ngủ, cô ngồi bên giường đọc sách, chuẩn bị cho kì thi giữa kì, có lúc thì lau nhà, giặt quần áo, tóm lại, cô luôn có cách để tìm việc làm cho mình.
Cô không chỉ quan sát anh, không để cho anh đi ngủ muộn, không cho anh ăn qua loa, còn không để cho anh quá mệt mỏi...
Anh không thích bị ràng buộc, mà cô lại hạn chế anh không ít việc, nhưng đến nay anh chưa từng từ chối.
Anh lo là cô lúc nào cũng ở đây, vậy kì thi thì phải làm sao? Sinh viên không phải mượn vở nhau chép bài, thì cũng là trao đổi đề thi những kì trước, cùng giảng viên chơi trò đấu trí... Cô ấy không tham gia sao?
Cô vẫn cười cười nói: "Không sao, không sao. Không thành vấn đề."
"Thật không?"
"Ah, xem thường em vậy! Thế này đi, chúng ta làm một giao ước, nếu kết quả không tốt, bổn cô nương mặc cho anh sai khiến, còn nếu kết quả tốt?"
"Em muốn cái gì?" Đừng nói là chơi anh một vố gì chứ
"À, em nghĩ xem... Có rồi! Anh mời em đi xem phim" Cô chưa từng cùng anh ra ngoài chơi mà. Cô có thể vụng trộm cho rằng đấy là lần hẹn hò đầu tiên của hai người, cho dù không phải do anh tự nguyện.
"Chỉ như vậy?" một việc quá dễ dàng, chỉ cần cô nói một tiếng, anh cũng sẽ đi cùng cô.
"Còn muốn mua bỏng ngô"
"....Hả?" Có cần phải nói với vẻ mặt vui mừng đến thế không?
"À, có thêm một cốc Coca nữa thì tốt"
"..."
Sự thật chứng minh, quả nhiên anh không cần lo lắng, mặc dù không cùng các bạn trao đổi đề thi thì thành tích của cô vẫn rất tốt
"Vậy còn anh, kiểm tra thế nào?" năm thứ tư rồi, nếu còn bị dính môn nào phải học lại thì rất phiền phức.
Anh nhướng mày, không nói lời nào.
"Gớm, thật kiêu ngạo." Vẻ mặt đó thể hiện rõ rằng: "Còn phải nói sao?"
"Này, có một chuyện em để trong lòng đã rất lâu, vẫn muốn hỏi anh, nhưng không biết phải nói thế nào..."
"Ừ?"
"Hỏi điều này... thật sự xấu hổ..."
"Em nói thử xem" chuyện gì, mà lại khó nói như vậy?
"Nhưng đôi khi phải nghĩ cho cảm nhận của người khác, em sợ nói ra sẽ khiến anh thấy bối rối xấu hổ..."
"..." vẻ mặt của anh dần trở nên nặng nề
"Nếu, em nói là nếu, nếu anh không muốn trả lời cũng không sao, nhưng đừng, đừng có không để ý tới em nha ..."
"Em..." giọng nói căng thẳng. Cô ấy sẽ không...
Trong lòng có chút bất an, bản năng đã dự đoán được điều gì đó, thậm chí muốn mở miệng để ngăn cản...
"Vậy em hỏi đó..." dừng một chút "Môn Thống kê của anh, cuối cùng có bị rớt hay không?"
Bầu không khí im lặng cứng nhắc trong 10 giây
"Em đã bảo cái này rất khó nói mà!"
"..." nhìn cô chằm chằm.
"Em đã nói anh sẽ lúng túng, ngượng ngùng mà"
"..." vẫn không nói gì
"Em đã nói anh sẽ không trả lời, xem đi, em đã đoán đúng, anh nhìn em như vậy"
"..." hít vào, sau đó thở ra. "Nói đúng rồi đó, tôi cực kỳ không muốn để ý tới em!" Quay đầu, bỏ đi.
Phía sau mơ hồ nghe thấy tiếng cô lẩm bẩm: "Rớt thì rớt, cần gì phải thẹn quá hóa giận như vậy ..."
Anh làm bộ không nghe thấy.
Sau đó, 3 phút qua đi, anh nghe thấy một tiếng cười rất lớn.
Anh luôn tưởng rằng hai người sẽ mãi mãi là bạn tốt, có thể xem nhau như bạn bè, tâm đầu ý hợp. Cô luôn tưởng rằng bọn họ có thể đùa cợt thoải mái, tình cảm sẽ có tiến triển lớn, một ngày nào đó, anh sẽ dần dần yêu cô... Đúng vậy, họ tưởng như thế.
Cho đến ngày hôm đó. Chỉ là một cuộc điện thoại, đã nghiền nát tất cả cái gọi là "tưởng"
Hai người đã hẹn là cùng nhau đi xem phim, thực hiện lời hứa của anh.
Sáng sớm cô đã dậy sửa soạn tươm tất, đi đến nhà anh, cô sẽ lôi anh ra khỏi giường trong tình trạng còn mơ mơ màng màng!
Thời tiết thoáng chuyển lạnh, cô không quên chuẩn bị một ít trà táo đỏ tốt cho dạ dày, mang theo bữa sáng đến cùng ăn với anh, ngay khi họ chuẩn bị rời nhà, điện thoại trong túi anh bỗng đổ chuông.
Cô thấy rõ sự thay đổi trên nét mặt anh, động tác nhận điên thoại có chút cứng nhắc ...
"Tuệ... Em muốn tới? Nhưng mà... Em đang ở trên đường sao?" anh liếc nhìn Lạc Thải Lăng đứng bên cạnh, miệng không thể thốt ra câu từ chối. "Không, anh không thấy phiền gì hết, em nghe lầm rồi, không nên suy nghĩ bậy bạ...Em đang ở đâu?... Được, anh biết, lát nữa anh đi đón em!"
Ngắt điện thoại, anh nhìn sang cô, mà cô, từ anh mắt áy náy của anh, đã hiểu tất cả.
"Thải Lăng, tôi..."
"Có người tìm anh?" khi điện thoại vang lên, trong mắt anh có sự phức tạp, cũng có tình cảm mãnh liệt, khiến cô có thể nhận ra trong nháy mắt...
Anh gật nhẹ đầu
"Anh phải đi?" Tim, đang run rẩy, cô vẫn ôm một tia hy vọng, có lẽ anh...
"Thực xin lỗi, Thải Lăng, chúng ta hẹn ngày khác, được không?.."
Tia hy vọng mỏng manh
Tiếp trang: