ưa có chết đâu!!!
Cô gái dùng hai tay ôm chặt vùng ngực mình, giọng líu lại:
- Chưa chết sao lại nằm im?
Nhìn sắc diện của cô ta, Tuấn Khanh hả hê thầm trong bụng: “Đáng ghét thế mà cũng còn biết sợ. Nếu như không nể tình cô đã cứu tôi thoát nạn thì tôi sẽ cho cô một phen thất kinh hồn vía”. Nghĩ xong, anh đưa một cánh tay lên làm bộ thở hắt ra:
- Tôi không tự mình ngồi dậy nổi đâu. Cô làm ơn kéo giùm.
Tuy vẫn chưa hết sợ, cô gái vẫn không ngăn được câu mắng:
- Anh đừng có quá đáng nhé! Mau ngồi lên rồi ra khỏi đây cho tôi nhờ.
- Nhưng tôi không thể thực hiện yêu cầu của cô được.
- Tại sao? Anh đừng viện cớ rằng còn kẻ nào truy sát anh bên ngoài nghe.
- Lời cô nói chẳng sai. Những tên côn đồ tính làm hại tôi hôm qua chắc gì đã chịu buông tha.
Tuấn Khanh lại gật đầu. Cô gái đưa mắt nhìn ra hướng cửa chính:
- Lúc nãy trên đường đi tới đây tôi chẳng thấy ai khả nghi cả.
Tuấn Khanh cười cười nói:
- Không lẽ chúng lại ra giữa phố vỗ ngực giới thiệu rằng mình là sát thủ sao?
- Tôi nghĩ anh bày chuyện gây khó dễ cho tôi.
- Bụng của cô thật là xấu, bộ cô tưởng tôi thích nán lại cái cửa hiệu này lắm ư? Ôi, cô lầm to rồi. Nói thật, nếu không sợ nguy hiểm đến tính mạng thì dù có cho vàng tôi cũng chẳng dám ở qua đêm thêm lần nữa.
Nghe qua, cô gái chột dạ ngó dáo dác lung tung:
- Điều gì làm cho anh phải trở thành kẻ nhút nhát như vậy?
Tuấn Khanh nhỏm đầu lên rồi rụt cổ vào đôi vai:
- Suốt đêm qua bị nhốt trong cửa hiệu này chỉ có mình tôi và những pho tượng mỹ nữ, theo cô thì tôi đang sợ cái gì?
- Là sợ ma.
Cô gái buột miệng trước.
Tuấn Khanh ngồi dậy thật nhanh rồi vỗ mạnh hai tay vào nhau tạo thành tiếng kêu bồm bộp:
- Phải rồi, cô nói thật chính xác. Ui chao, nghĩ lại thấy ghê thật. Không ngờ một chỗ lịch sự như thế này mà lại có quá nhiều ma.
Trong lúc cô gái co rút người lại vì sợ hãi thì Tuấn Khanh càng làm cho câu chuyện của anh ly kỳ thêm:
- Này, cô có thể tưởng tượng được điều gì đã xảy ra với tôi đêm qua không? Kinh khủng lắm, bạo gan như tôi mà còn chết giấc tới sáng mới tỉnh lại, huống gì phụ nữ yếu bóng vía chắc sẽ từ giã cõi đời luôn.
- Anh không nhát tôi đó chứ?
- Trời ơi, tôi đâu có hơi sức mà dọa cô chuyện này. Thế cô làm việc ở đây bao lâu rồi mà chưa bị…?
Cô gái như người đang trong cơn sốt:
- Bị gì?
- Thì bị ma nhát chứ còn bị gì nữa.
Quên cả ngượng, cô gái nhảy ào vào lòng Tuấn Khanh cầu cứu sự che chở của anh:
- Làm ơn đừng nói nữa mà!
- Nhưng tôi phải thuật lại đầu đuôi mới thành câu chuyện được.
Cô gái sắp khóc:
- Tôi không muốn nghe nữa.
Tuấn Khanh vẫn điềm nhiên:
- Dẫu sao thì cô cũng đã để nó lọt vào tai một phần rồi, bây giờ nghe tiếp cho đủ đầu đủ đuôi.
Rồi không chờ cô gái kịp phản đối, anh thấp giọng:
- Đúng là lần đầu tiên trong đời tôi thấy ma và nghe được tiếng nói của ma, nó trầm trầm, u u, cứ như từ cõi diêm la, địa phủ vọng về vậy. Cô biết tôi sởn gáy tới độ nào không? À, mà cô đã bị nó nhát lần nào đâu sao hiểu nổi cảm giác sợ hãi của kẻ gặp ma chứ. Khiếp đảm lắm! Ôi! Những chiếc bóng di động như vây chặt lấy tôi, những tiếng khóc than ai oán đầy vẻ căm hờn. Chúng nâng tôi lên rồi hạ tôi xuống. Chúng còn dám vuốt má, bẹo cằm khen tôi là một gã đẹp trai.
Nếu như bình tĩnh cô gái sẽ nhận ra cái giọng giễu cợt của Tuấn Khanh. Nhưng lúc này ruột gan cô tiêu tan hết theo từng giọng điệu của anh nên chẳng còn chút sinh khí nào để lật tẩy. Cô cảm giác đôi chân mình không vững nổi khi Tuấn Khanh thêm câu cuối:
- Tôi sẽ rời khỏi đây khi quan sát bên ngoài thấy yên ổn. Chỉ e rằng khi tôi đi rồi, còn lại mình cô tội nghiệp.
Quả nhiên, lời Tuấn Khanh vừa dứt cô gái đã té ngã vào lòng anh vì đôi chân khuỵu xuống. Cô nói như cầu khẩn:
- Đừng bỏ tôi một mình, tôi sợ lắm!
Tuấn Khanh một tay đỡ, một tay cố giữ khoảng cách để thân thể cô gái đừng áp sát vào mình. Anh cũng giả vờ lên giọng:
- Nhưng cô vừa mới đuổi tôi đi mà!
Cô gái níu lấy anh:
- Tôi thay đổi ý định rồi.
- Bây giờ là ban ngày ma không dám chường mặt ra để nhát con người đâu. Cô bình tĩnh lại đi!
- Làm sao tôi có thể bình tĩnh trước những gì anh vừa nói.
- Thì tôi thấy gì thì kể vậy, đâu có đặt điều để hù dọa.
- Nhưng anh đã làm tôi sợ.
Ánh mắt Tuấn Khanh lóe lên tia tinh nghịch:
- Vậy mà trước đây một ngày tôi cứ ngỡ cô cầm tinh con hổ.
Cô gái nhượng bộ anh:
- Hổ hay thỏ lúc này cũng đều như nhau thôi. Hôm qua tôi đã làm ơn cho anh, giờ tôi buộc anh phải trả.
Tuấn Khanh đưa tay lên gãi đầu:
- A, ghê nhỉ! Trả thì trả tôi sẽ ở lại đây “canh ma” cho cô tới chiều nhưng với điều kiện là cô phải cho tôi ăn thứ gì, kẻo bao tử của tôi đang rên siết dữ quá. Suốt cả đêm chỉ vì nó mà tôi phải thao thức để rồi bị ma nhát.
Đôi mắt cô gái mở to ra:
- Anh thật sự chưa ăn gì từ hôm qua tới giờ sao?
- Ai nói dối cô làm chi. Tôi nhớ mình đã nhắc khéo cô chuyện cần phải ăn bữa chiều, vậy mà cô không thèm quay trở lại.
- Thì tôi đâu có rảnh để mà quan tâm tới cái bao tử đói meo của người khác.
- Đúng là kẻ vô tình. Lỡ đêm qua tôi chết ở đây vì đói thì cô sẽ phải ân hận cả đời. Tôi nhất định làm hồn ma theo ám cô.
- Bởi thế nên ông trời không cho anh được toại nguyện mà xưa nay đâu có ai chết vì nhịn đói một ngày.
Cô gái cố thu hết can đảm để giữ một khoảng cách tối thiểu với Tuấn Khanh, cô không màng đến công việc lau chùi thường ngày mà tỏ ra sốt sắng:
- Để tôi mua cho anh một tô phở nóng. Ở gần đây có quán phở bò rất ngon.
Nghe nói đến phở, nước miếng trong miệng Tuấn Khanh muốn trào ra. Anh vội giục:
- Cô hãy đi ngay cho. Chậm trễ một chút có án mạng bây giờ.
Nụ cười đầu tiên trong ngày của cô gái nở ra:
- Anh chết tôi không sợ. Chỉ sợ hồn ma kẻ khác giả danh thôi.
Anh đang nghe một câu nói đầy tình ý rồi đây. Nhưng tiếc thay, lúc này Tuấn Khanh chỉ tập trung vào mùi nước lèo béo ngậy của món phở và những miếng thịt bò tái ngọt mềm đầy hương vị sắp được ăn.
Ăn xong tô phở, Tuấn Khanh có cảm tưởng mình vừa uống xong liều thần dược. Anh thấy mình nhanh nhẹn hơn và tâm trạng cũng vui hơn:
- Hỏi thật nhé! Cô tên là gì vậy?
Đang ngồi nhìn gã thanh niên xì xụp ăn, nghe hỏi Hương Lan vội liếc mắt sang chỗ khác:
- Anh cần biết làm chi? Nhớ dạo trước tôi có hỏi tên anh nhưng anh đâu thèm nói.
- Hồi đó khác, vì chúng ta chỉ gặp gỡ ở ngoài đường rồi mạnh ai nấy đi.
- Thì bây giờ cũng vậy. Giữa chúng ta đã có điều gì đâu mà phải biết tên nhau.
- Sao lại không? Tình hình hiện nay khác với ngày đầu gặp gỡ rất nhiều chứ. Chẳng phải chúng ta đã thân mật hơn rồi ư.
Hương Lan nguýt dài:
- Xí! Thân mật cái gì chứ. Đừng tưởng tôi mua phở cho anh ăn là tôi thích anh.
Gã thanh niên nhún mạnh vai trước mắt cô:
- Chuyện thầm kín trong bụng của mỗi người ai mà nhìn thấy được. Thái độ đỏng đảnh của cô tự để lộ ra đó thôi.
Hương Lan ngúng nguẩy rời khỏi chỗ ngồi, mặt đỏ vì ngượng:
- Anh đúng là một tên lẻo mép. Cô nàng nào mà vớ phải anh thì bất hạnh cả đời.
Tuấn Khanh khẽ cười:
- Biết vậy nên tôi mới phải chạy trốn phụ nữ các cô đây. Nếu không tôi đâu lâm vào tình cảnh thất nghiệp chứ. Biết khổ, nhưng không dám quay về.
Đôi môi của Hương Lan mím mím:
- Thì ra tôi đang hội ngộ với một anh chàng vừa mới tập tành làm lãng tử.
- Cô không hiểu hết chuyện về tôi đâu đừng châm biếm. Trên đời này mọi việc xảy ra đều phải có nguyên do. Tên của tôi là Tuấn Khanh, có lẽ cô cũng cần biết để xưng hô cho tiện.
Thấy gã thanh niên đã tự giới thiệu mình, Hương Lan cũng xuống nước:
- Còn tôi là Hương Lan, anh nghe có ấn tượng chút nào không?
Tuấn Khanh gật nhẹ đầu:
- Tên cô vừa đẹp, lại vừa như quyến rũ. Có điều cái tên này tôi cảm thấy quen quen…
Hương Lan cười thật tươi:
- Trong thiên hạ đâu có thiếu gì người có tên giống tôi anh nghe quen là phải? À, mà hiện giờ anh đang ở đâu?
- Cũng nhà trọ bình dân, chứ không có tiền ở khách sạn cao tầng.
- Có chung đụng với ai không?
- Có, với chiếc bóng của tôi mỗi khi màn đêm ập đến.
- Anh cũng khéo nói đùa.
Tuấn Khanh ngẩng mặt lên:
- Thế còn cô? Chắc phải hơn hẳn tôi rồi?
Hương Lan khúc khích như gặp phải chuyện vui:
- Tệ hơn là đàng khác. Dù sao thì đàn ông các anh cũng không cảm thấy lo sợ phập phồng như phụ nữ khi phải đối diện với sự cô đơn giữa chợ đời.
Tuấn Khanh dán chặt tia nhìn vào cô:
- Điển hình trong lúc này có phải không?
Hương Lan bĩu môi hứ thật lớn:
- Ai cho phép anh nói năng chính xác vậy? Đúng vậy, giờ tôi đang rất sợ hãi nhưng suy cho cùng thì cũng tại anh đã nhát tôi.
- Cô ăn nói thật ngược ngạo. Tôi có phải là hồn ma oan khuất lẩn quẩn trong cái cửa hiệu này đâu. Chính mắt tôi thấy, tai tôi nghe rõ ràng mà. Cô có tin rằng những pho tượng này đã múa máy, cử động không?
- Cái gì?
Tựa như người bị quăng vào đống lửa, Hương Lan nhảy chồm lên làm đổ cả ly nước để trên bàn. Sự kinh hãi lan nhanh tạo cho cô một bộ mặt rất khó nhìn:
- Anh vừa nói pho tượng này sao hả?
- Phải! Những pho tượng này đã phá rối tôi suốt đêm hôm qua.
Trông Hương Lan thật xanh xao:
- Anh đừng dọa tôi thêm lần nữa Tuấn Khanh ơi!
Tuấn Khanh cố giải thích:
- Tôi không hề dọa cô mà là tôi nói thật. Duy có điều không hiểu mình tỉnh hay mơ lúc đó thôi.
Hương Lan dùng hai tay vuốt ngực:
- Chao ôi! Một điều chưa khẳng định chính xác được mà anh đã dùng nó để khiến tôi phải đau tim thế này ư!
Mặt Tuấn Khanh xịu xuống:
- Tôi xin lỗi cô vậy!
- Tôi không yêu cầu anh điều ấy, bởi tôi cũng từng bị một lần giống như anh.
- Nghĩa là sao?
- Thì thấy những hiện tượng kỳ dị giữa lúc không phân biệt được mình đang mơ hay tỉnh.
- Lẽ nào lại có sự trùng hợp?
- Tôi cũng cho đó là chuyện lạ và đã cố không muốn nhớ.
Tự dưng Tuấn Khanh bật cười lên:
- Ha ha ha, cô cũng thuộc vào hàng thông minh nên mới cố tình lãng quên một điều cần phải nhớ.
- Anh nhạo báng tôi đó hả?
Quên mất mình và gã thanh niên đang ở mức độ cần phải giữ kẽ, Hương Lan nắm tay lại đấm thình thịch vào lưng anh khiến Tuấn Khanh bỏ chạy luồn lách giữa các pho tượng mỹ nữ. Thời gian vui vẻ ấy diễn ra được một lúc thì Hương Lan dừng lại kêu:
- Chấm dứt thôi. Tôi còn phải làm việc!
Mất hứng, Tuấn Khanh đứng ngay trước mặt pho tượng thứ mười lăm nói vọng tới:
- Nếu cô bận làm việc thì tôi sẽ đóng vai khách hàng vậy.
- Nhưng sao anh cứ ngắm hoài pho tượng vậy?
Nhìn vẻ mặt không hài lòng của cô gái, Tuấn Khanh phải cười thầm:
- Cô đừng hiểu lầm. Thú thật, tác giả làm nên pho tượng này là một người có óc sáng tạo ghê gớm lắm. Tôi rất muốn gặp ông ta để khen ngợi vài câu.
Thái độ Hương Lan không hưởng ứng:
- Anh sẽ được toại nguyện, sau vài ngày nữa ông chủ của tôi về.
- Ông chủ của cô là một nghệ nhân à?
- Tất cả những sản phẩm trong cửa hiệu này đều do một tay ông ta làm ra.
- Cô có phản đối không, nếu như tôi có ý định xin làm học trò của ông ấy?
Hương Lan phủi bụi trên các pho tượng một cách chậm chạp:
- Chuyện của anh không can gì tới tôi, đừng hỏi ý kiến.
- Cô khó chịu như một bà già vậy.
Bỗng dưng bị chọc tức. Hương Lan sửng cồ lên:
- Tôi vậy đó, anh không thích thì thôi.
Chạm tự ái, Tuấn Khanh rời chỗ đứng bước lại gần Hương Lan:
- Nói vậy là cô
Tiếp trang: