Snack's 1967
Góp Ý Kiến | Clip Truyện | Blog
Bạn đang truy cập vào KhoTruyenTeen.Xtgem.Com wapsite đọc truyện teen hay,tổng hợp tiểu thuyết hay và nhiều truyện hay khác...hãy lưu lại và giới thiệu cho bạn bè nhé!!!

• TỐP GAME CỰC HÓT

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
KhoTruyenTeen.Xtgem.Com
Truyện cực hay cho teen
Bạn đang ở:
Trang Chủ->

Truyện tình yêu

-> [Truyện Teen] Để em cưa anh nhé!

[Truyện Teen] Để em cưa anh nhé! Trang 29

ấy, những dòng lyric vui nhộn cứ nhảy nhót mãi trong giấc mơ điên rồ ngập tràn màu sắc của tôi…



“Còn rất nhiều quần áo chưa giặt nhưng em lại đi xem tivi.

Nếu bây giờ bị anh trông thấy nhất định sẽ rất tức giận

Em dành nhiều thời gian để viết nhật kí.

Có lẽ anh sẽ nghĩ rằng em thật trẻ con.



Chỉ cần được gần bên anh… Ôi! Quá đỗi ngọt ngào!

Cứ như thể anh đem lại không khí cho thế gian này!

Anh càng lạnh lùng thì em lại càng nhớ đến anh nhiều hơn.

Lẽ nào em đang bị thần kinh mất rồi >”


Anh yêu em, anh không yêu em, nếu anh không yêu em vậy ai sẽ yêu em?

Anh thấy phiền hà vì em, anh đang khó chịu vì em…

Anh thêm lần nữa mệt mỏi vì em, vậy anh cưới em nhé?



****



Em sẽ luôn luôn, luôn luôn, luôn luôn nghĩ về anh.

Cầm cục gôm tẩy cũng không xóa hết được đầu óc đen tối của anh!

Anh có vô số lỗi lầm và tính xấu

Nhưng bởi vì em yêu anh nên em tha thứ hết!



Anh yêu em, anh không yêu em, nếu anh không yêu em vậy ai sẽ yêu em ?

Anh thấy phiền hà vì em, anh đang khó chịu vì em

Anh thêm lần nữa mệt mỏi vì em, vậy anh cưới em nhé ?



….



Vậy mà mãi đến tận hơn 12 giờ đêm, sau khi nhận được bài hát này từ tôi, anh lại chỉ cười phá lên rồi hồi âm bằng tin nhắn thoại:“Ôi em hâm thật rồi! Anh sẽ không lấy em đâu! Vì lấy em phiền phức lắm! Ha ha ha!”.



Cái tên mắc dịch. May mà mặt tôi cũng dày nên không thèm để tâm. Xùy!



…………



Tối hôm ấy tôi đã ngủ rất ngon, ngủ ngon đến nỗi quên béng mất việc phải từ chối lời mời của Lâm về cuộc hẹn dành cho ngày chủ nhật tuần tới như thế nào. Ôm ghì lấy con gấu bông béo ú, tôi gác chân lên nó, áp chặt mũi nó vào má tôi và… nhỏ rãi ra lông của nó…



Giấc ngủ ngày hôm ấy có lẽ sẽ cứ trôi qua bình yên và êm ái như thế nếu như tôi không bị tiếng hét giữa đêm khuya của mẹ bất ngờ vang lên phá bĩnh. Nửa đêm nửa hôm rồi mà mẹ còn làm ầm lên vì cái gì thế không biết! Linh tính mách bảo có chuyện chẳng lành, tự dưng tôi cũng cảm thấy nóng hết cả người nên liền vội vàng bật tung chăn, hớt hải chạy xuống tầng dưới.



Vốn định chạy thẳng xuống tầng hai, nhưng lúc lướt qua phòng thằng Quân tôi lại thấy đèn đang được bật sáng choang, cửa thì cũng mở toang, vội vàng chạy vào, tôi thấy mẹ đang ngồi trên giường Quân, hai tay chắp lại, miệng thì không ngừng lầm bầm niệm chú: “Nam mô a di đà phật… Nam mô a di đà phật!”. Nhìn Quân nằm bất tỉnh trên giường, hai mắt mở dật dờ cứ đảo qua đảo lại như bị ma nhập làm tôi lạnh hết cả người. Mặc cho tôi hết lay rồi lại gọi cho năm lần bảy lượt mà thằng bé vẫn nín thinh, hình như nó còn nhận thức để mà trả lời. Sợ quá! Tôi liền gọi taxi rồi giục mẹ và bố bế em lên xe chở thẳng tới bệnh viện.





Thật ra thằng Quân đã sốt hâm hấp suốt mấy ngày nay rồi, nhưng tại nó cứ cứng đầu không chịu uống thuốc, rồi lại còn ngang ngạnh thức khuya cày game nữa. Trong nhà chẳng ai bảo được nó, kể cả tôi. Nhìn thằng bé nằm thở thoi thóp trên giường bệnh, sau khi được bác sĩ truyền cho mấy chai nước, cuối cùng thì nó cũng chịu nhắm mắt và ngủ lịm đi, trong lòng tôi và mẹ cũng thấy bớt lo đi vài phần.





……………………





Đã hai giờ sáng, cả nhà tôi vẫn còn ngồi thấp thỏm trông thằng Quân ở bên giường bệnh, bác sĩ bảo chỉ được để lại một người ở qua đêm thôi để tránh gây mất trật tự cho những bệnh nhân xung quanh. Nhìn mặt mẹ tái dại đi vì sợ hãi, cắt không còn một giọt máu, tôi liền bảo bố đưa mẹ về, để tôi ở lại một mình là được rồi. Lúc đầu thì mẹ nhất quyết không nghe, khăng khăng đòi ở lại, nhưng mà tôi thì cũng cứng đầu chẳng kém, nên cuối cùng mẹ đành chịu thua.



Ngồi bên cạnh nhìn thằng Quân ngủ thiếp đi, thỉnh thoảng trong giấc mơ người nó còn hơi giật giật khiến tôi cũng phải giật mình theo. Bất ngờ, thấy tay Quân đột nhiên quờ quạng, miệng thì không ngừng ú ớ: “Chị Mai… tay đâu…”, tôi liền vội vàng đưa tay ra nắm lấy. Trong phút chốc, Quân nắm lấy tay tôi rất chặt, như thể nó sợ chỉ cần lỡ buông ra là tôi sẽ biến mất ngay vậy. Tôi biết nó lại đang bị hoảng loạn trong những giấc mơ. Quân thường xuyên gặp ác mộng kể từ đợt học lớp mười hai, lúc xem xong phim “Inception” nó liền lên mạng nghiên cứu và tập luyện về cách tự điều khiển giấc mơ của chính mình. Sau khi luyện tập thành công, nó thường nhớ như in những giấc mơ ấy và hay kể lại cho tôi nghe một cách thật hào hứng rằng mình đã có những trải nghiệm vô cùng thú vị như thế nào.



Việc đó nghe có vẻ hay, nhưng tôi không dám làm theo. Tôi biết, cái gì cũng có hai mặt của nó. Và nửa năm sau, hậu quả để lại bắt đầu diễn ra thường xuyên hơn. Quân thường xuyên bị ảo giác trong những giấc mơ mà theo nó kể lại thì cảm giác đó giống như bị một thứ tà khí cào cấu, lôi kéo mình ra khỏi giường, kéo lê mình đi đến những nơi xa xăm nào đó mà Quân chẳng thể xác định. Cảm giác đó rất đáng sợ, giống như xung quanh đầy gió và rét buốt mà không sao thoát ra được. Đó chính là lúc Quân không còn khả năng tự điều khiển giấc mơ của mình nữa. Theo như em trai tôi nghiên cứu được ở trên mạng thì hiện tượng đó còn gọi là “Lucyd dream”.



Kể từ đó, dù là bằng cách này hay cách khác, Quân hoàn toàn không thể tự cứu vãn được mình nữa. Những cơn ác mộng cứ thế đến thường xuyên hơn nên tôi thường phải lấy cớ sợ ma để xuống phòng ngủ cùng nó, nhưng thực chất là tôi muốn ở bên cạnh phòng khi nó bị ác mộng thì tôi có thể lập tức trấn an giúp thằng bé… Như là chính lúc này.



Khi bị mắc kẹt trong ác mộng, người Quân thường rất lạnh, vì thế tôi liền chạy ngay sang phòng y tá để đánh thức họ dậy rồi xin mượn một chiếc chăn dạ để đắp thêm lên người thằng bé. Lúc tôi kéo mép chiếc chăn lên đến tận cổ nó, tay thì vẫn nắm chặt trong tay thằng bé, tôi thấy người Quân đỡ lạnh hẳn, khuôn mặt căng thẳng dần giãn ra, hình như nó cũng đã bớt cựa quậy. Cứ để lặng đi như vậy một lúc lâu, sau đó tôi mới dám từ từ rút tay ra rồi tựa mình vào một góc tường ở đầu giường, kê cái ghế sát lại gần đó, xong xuôi thì ngả mình dựa vào rồi quyết định đi ngủ. Nhưng suốt cả đêm hôm ấy, hết Quân rồi lại đến bệnh nhân ở giường kế bên thay nhau trở giấc. Có lẽ bởi vì ông ấy đã già nên không thể tự đi vệ sinh được nên người ta mới cắm vào cơ thể của ông ấy một đường truyền dẫn tới cái bịch nước thải mà khi nào bịch nước đầy thì chỉ cần mở nắp rồi đem đi đổ là được. Nhưng lạ thay, cả hai vợ chồng nhà bên đó thấy bố ngủ không ngon mà vẫn cứ nằm yên ngáy khò khò. Không thể hiểu nổi là con cái kiểu gì! Thấy bịch nước đã gần đầy đến kịch kim, tôi đành lọ mọ đứng dậy rồi lay vai bà vợ dậy, thì thào.



-Cô ơi, bịch nước thải của cụ đầy lắm rồi!



Nghe tiếng tôi nhắc đến lần thứ ba thì người phụ nữ trung niên mới giật mình tỉnh dậy, rồi vội vàng đi làm phận sự của mình.



Vậy là cả đêm hôm ấy, cứ độ một tiếng thì hết tôi lại đến nhà họ lại lục cục chăm nom cho bệnh nhân nhà mình. Gần bốn giờ sáng, người Quân bắt đầu đổ mồ hôi nhiều hơn. Nhìn trán nó ướt đẫm, tôi lo quá, liền vò sạch chiếc khăn rồi nâng người nó dậy, lau cho sạch mặt mũi và phần lưng đầy mồ hôi.



-Chị ơi, em ngứa lưng quá!



Không biết là thằng này ngứa thật hay nói mơ nữa…



-Ngứa quá! Chị gãi hộ em đi!



Thôi xong, quả này là ngứa thật rồi! Còn đâu giấc ngủ của tôi nữa. Hu hu hu!

Xốc người nó dậy, hết gãi lưng xong nó lại đòi đấm lưng. Được tôi mát xa, thoải mái, nó cứ kêu ư ử như chú cún được gãi lông khi bị rận chạy lung tung vậy. Chỉ khổ bà chị già này thôi, ngày kia thi rồi mà chẳng ngủ được tí nào cả. *khóc lóc*



……



6 giờ sáng hôm sau, tôi tỉnh dậy sau khi đã chợp mắt được tầm ba mươi phút, lục cục vệ sinh cá nhân cho Quân đến 6 giờ 15 thì nó lại kêu đói, may mà lúc đó mẹ cũng kịp nấu cháo từ sớm rồi đem vào viện cho Quân. Sáu rưỡi, tôi được trở về nhà, cả người đau nhức không thể tả. Sao mà tôi sợ cái mùi lành lạnh nơi bệnh viện thế không biết!



Vốn định bùng tiết đầu, nhưng lại sực nhớ ra hôm nay là ngày cuối cùng đem bài cho cô duyệt. Đã nhớ cô nhắc nếu chưa được duyệt thì cũng không cho dán bài thi nên tầm bảy rưỡi tôi lại đành bò dậy, vội vàng phóng đến trường. Y như rằng, cô lại bắt lỗi chiếc áo vẽ tay đơn giản của tôi bằng cách gợi ý đính thêm ít đinh lên xung quanh mắt con mèo cách điệu. Vậy là tám giờ tối sau khi kết thúc ca làm cuối cùng trong ngày tôi lại phải phóng như bay đến Hàng Bồ để mua một túi đinh chóp hòng đóng thêm vào áo của mình trông cho đỡ tẻ nhạt.



Trước khi làm mà không nghĩ kĩ và làm một thứ mà mình chưa hề biết gì trong khi nước đến chân rồi mới nhảy quả là một việc vô cùng ngu ngốc!Chẳng hạn như công việc đóng đinh vào áo của tôi lúc này. Đinh chóp có đế nên cần phải dùng khuôn thì mới giữ được thăng bằng vậy mà tôi lại cứ hí hoáy dùng tay để giữ… cuối cùng toàn tự đập vào tay mình. Không những thế, phòng tôi còn ở tầng trên cùng nên những tiếng gõ búa cứ vang lên cồm cộp làm ầm ĩ hết cả nhà. Mẹ tôi đang ở dưới tầng một nấu cháo để mang vào viện cho Quân nghe thấy bực quá cũng đành phải bỏ dở công việc để lên xem. Vừa nhìn thấy tôi ngồi lọ mọ một cách khổ sở, loay hoay mãi không đóng nổi vài cái đinh, bà liền chống nạnh rồi gắt ầm lên một cách bực bội.



-Ôi trời ơi con ngu này! Sao trước khi mua mày không hỏi tao? Thợ đóng cúc đây thì không hỏi lại tự ý tự quyền làm! Làm thế này thì có đến sáng mai mày cũng không xong.



Tôi vốn đã đang mệt, từ tối qua đến giờ vẫn chưa chợp mắt được chút nào, cơ thể đã bắt đầu rơi vào trạng thái bải hoải, đờ đẫn, nghe cái gì cũng như búa giã vào đầu nên mẹ càng nói chỉ càng khiến tôi váng hết cả óc lên. Vì thế, tôi liền sưng mặt lên cãi lại.



-Kệ con! Dù sao sáng mai con cũng phải nộp áo rồi. Mà mẹ có cầm theo điện thoại bao giờ đâu mà gọi!



-Hừ! Thích ngựa non háu đá à! Không nghe lời tao thì mày chỉ có ăn cám. Mày cứ gõ ầm ầm thế này ai mà chịu được!



-Nhưng không gõ thì không đóng được!



-Chờ đấy tao kiếm cho cái khuôn!



Cứ tưởng mẹ nói đùa, ai ngờ một lát sau mẹ đem về cho tôi một bộ khuôn gồm đế và chóp để tôi giữ đinh thật. Tôi mừng rơi nước mắt. Mẹ tôi đúng là chỉ được cái “khẩu xà tâm phật”. Hì!



-Đây! Mày phải đặt áo lên đế gỗ bằng phẳng như thế này, rồi dùng cái đục, đục một lỗ để đút đế đinh vào rồi mới đặt cái chóp lên xong lại úp tiếp cái khuôn để giữ thăng bằng rồi mới đóng được chứ! Không thì có mà đóng bằng mắt.



Chẳng hiểu sao mặc dù biết mẹ có ý tốt nhưng giọng mẹ nói nghe nặng nề quá! Tiếng nào cũng như mũi dùi đâm vào tai khiến tôi ong hết cả đầu. Ngồi nhìn tôi đóng mà mẹ liên tục chỉ huy rồi chê bôi khiến tôi phát điên lên được. Tôi vốn đã là người nóng tính, nh

Tiếp trang:
<<,1 ... 27,28,293031 ... 46-Cuối,>>
Đến Trang:
Bình luận qua facebook
Chia sẻ:
Liên kết
home glu.vn Trang chủ
home glu.vn Wap tải game
home Liên hệ - yêu cầu truyện:
016448109674
1252/364584
Wap Đọc Truyện

Đọc truyện

đọc truyện teen,đọc truyện tình yêu

Đọc tiểu thuyết

tiểu thuyết teen.tiểu thuyết full,tiểu thuyết hay