Góp Ý Kiến | Clip Truyện | Blog
Bạn đang truy cập vào KhoTruyenTeen.Xtgem.Com wapsite đọc truyện teen hay,tổng hợp tiểu thuyết hay và nhiều truyện hay khác...hãy lưu lại và giới thiệu cho bạn bè nhé!!!

• TỐP GAME CỰC HÓT

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
KhoTruyenTeen.Xtgem.Com
Truyện cực hay cho teen
Bạn đang ở:
Trang Chủ->

Truyện tình yêu

-> [Truyện Teen] Để em cưa anh nhé!

[Truyện Teen] Để em cưa anh nhé! Trang 31

n nỗi không buồn che giấu. Mẹ tôi vốn thế, vô cùng nóng nảy và thẳng tính. Thấy tôi ốm vậy mà mẹ vẫn cao giọng trách móc.



-Dậy rồi đấy à! Mày vừa chết đi sống lại đấy biết không con ngu kia!



-Con vẫn ổn mà!



Tôi nhỏ nhẹ đáp lại. Thật ra thì đó chỉ là vì tôi đang không có đủ sức để mà to tiếng.



-Ổn! Ổn cái đầu mày! Hết thằng Quân rồi lại đến mày hành tao. Chúng mày muốn làm tao đau tim rồi chết sớm phải không! Chúng mày có thương tao đâu! Từ sau ở nhà, tao cấm mày đi làm nữa! Nghe chưa!



-Không được đâu. Con đi làm quen rồi. Với lại ở nhà thì ai lo cho con!





-Tao lo! Từ trước đến nay vẫn là tao lo cho mày chứ ai lo!



-Hồi trước thôi, bốn năm nay mẹ có phải lo cho con nữa đâu, với lại cuộc sống của con bây giờ cần nhiều thứ phải chi tiêu lắm! Con không muốn phiền hà tới kinh tế của mẹ.



-Vậy tao xích chân xích tay mày lại ở nhà. Một ngày chỉ có đi học rồi về ăn cơm thôi thì chẳng có tiêu tốn cái gì hết!



-Sao thế được mẹ…



-Ngậm mồm. Cấm cãi!



Thấy mẹ bắt đầu nổi nóng, tôi lại phải cố nhịn mà im. Bây giờ vẫn đang ở trong bệnh viện, mà lại còn bao nhiêu bệnh nhân khác nằm cạnh, sao tôi có thể vì chuyện cá nhân của mình mà gây phiền hà đến họ. May mà đúng lúc đó thằng Quân lại tới, chẳng hiểu sao mẹ tôi lại rất hay nhịn thằng Quân. Gia đình tôi cứ như một vòng tròn luẩn quẩn vậy: Tôi nhịn mẹ, mẹ nhịn Quân, Quân nhịn bố, bố lại phải nhịn tôi. Vậy đấy!



-Thôi thôi! Mẹ đi ra đi! Đang ở bệnh viện chứ có phải ở nhà đâu! Tiếng mẹ quát vang sang cả phòng con rồi đấy!



Thấy thằng Quân cầm bộ trang phục bệnh nhân đi trả lại cho viện mà tôi mừng rơi nước mắt. Vị cứu tinh của tôi đây rồi! Bảo mẹ ra ngoài đi mau lên không chị mày lên cơn trụy tim chết lăn quay ra đây ngay bây giờ!



Cứ tưởng nó bảo được mẹ ra là bênh cho tôi, ai dè, mẹ vừa ra ngoài thì lại đến lượt nó bắt đầu tụng kinh giảng đạo. Tôi đến khóc thét mất.



-Chị bị mẹ mắng cũng chẳng oan đâu!



Cầm bát cháo mẹ vừa đổ từ cạp lồng ra cho tôi, thằng Quân cẩn thận bê lên rồi thổi phù phù, chuẩn bị đút cho tôi ăn.



-Cái gì cơ?



Thấy tôi quắc mắt lên hỏi lại, nó liền đặt bát cháo xuống rồi gằn giọng nói.



-Chị có thấy là chị rất dở không? Chị cứ lao động quần quật để lo cho tương lai. Nhưng chị có bao giờ nghĩ rằng hiện tại bây giờ chính là tương lai của quá khứ không? Chị đang ghẻ lạnh hiện tại của mình, cũng chính là ghẻ lạnh tương lai của quá khứ trước kia đấy? Lúc nào cũng thế, lao đầu vào cuộc sống, chị chả biết thương mình gì cả. Em nhìn còn thấy bực! Chị cứ như thế này thì có chắc sau này tương lai sẽ được hạnh phúc? Kiểu con gái mạnh mẽ như chị thì bố thằng nào dám yêu!!! Nếu là em, em cũng nhất định không yêu kiểu con gái cứng đầu như chị!



Hức! Không hiểu sao nghe em trai mắng mà tôi chỉ thấy cảm động rơi nước mắt. Cơ số thứ trong đầu như được vỡ ra, mặc dù cái tính bảo thủ khiến tôi chỉ muốn ngoạc mồm lên cãi lại. Tiếc là sức tôi vẫn còn yếu, cãi nhau với nó lúc này chỉ tổ tốn calo thôi nên tôi đành nhịn. Há miệng, tôi ngoan ngoãn ăn cháo do em trai đút. Ăn hết được bát cháo mà tỉnh hết cả người, ấm hết cả bụng. Ăn xong tôi lại vo tròn người trên chiếc giường rồi vơ tạm lấy cái gối bông gần đó, ôm chặt vào lòng và nhắm mắt lại ngủ.





…………..





Mệt quá! Lúc này tôi chỉ muốn ngủ và ngủ, chẳng muốn nghĩ thêm gì nữa cả!



Đã hơn một ngày trôi qua kể từ lúc tôi tỉnh lại, anh ấy vẫn biến mất và hoàn toàn không có dấu hiệu xuất hiện trở lại. Trước khi đuổi thằng Quân ra khỏi phòng tôi vẫn còn nhắc nó đưa điện thoại cho tôi xem, có rất nhiều tin nhắn và những cuộc gọi nhỡ… nhưng tất cả đều không thuộc số điện thoại của Long. Một vài cái từ chị Trâm, cái Hiền, còn phần lớn là của Lâm.



Lại là Lâm…



Tôi khẽ giật mình. Kể từ ngày hôm ấy, ngày tôi nói rằng tôi không thể gặp lại anh ấy. Cái gì đã qua thì cho qua hẳn. Anh ấy cũng gần như hoàn toàn biến mất. Thế rồi… bây giờ lại bất ngờ quay lại khi tôi cảm thấy trống trải nhất! Nhưng những tin nhắn này… có lẽ tôi sẽ không đọc ngay đâu. Tôi sợ mình lại bị mủi lòng lắm! Thế nên tốt nhất là tôi sẽ để dành, chờ đến khi nào tỉnh táo hẳn thì tôi sẽ đọc sau.



…………



Đang nằm lim dim nhắm hờ mắt ngủ, bỗng, tôi có cảm giác như có ai đó đang trèo lên giường của mình. Hình như là mẹ! Mẹ nằm úp thìa sát lại gần tôi rồi bất ngờ vòng tay qua bụng, kéo tôi lại gần. Chắc mẹ không biết là tôi vẫn còn thức. Chỉ là tôi đang giả vờ ngủ, ngoài lúc kiệt sức thì tôi chẳng bao giờ hoàn toàn ngủ say. Tôi có một thói quen kì lạ là luôn ngủ trong trạng thái tỉnh táo, tức là kể cả khi tôi đã nhắm mắt và ngáy khò khò thì cho dù chỉ cần có một tiếng động thật nhỏ vang lên thôi cũng khiến tôi giật mình tỉnh dậy ngay. Thói quen đó được hình thành bởi vì tôi luôn cảm thấy sợ hãi với tất cả mọi thứ xung quanh. Tôi không cảm thấy tin tưởng, cũng không cảm thấy an toàn với bất kỳ ai cả… kể cả gia đình.



Ngày bé, mẹ thường xuyên bất ngờ mở cửa phòng, lấy roi đánh đập khi tôi đã say trong giấc ngủ, vì thế mà tôi phải tập nằm theo dáng con tôm, lúc nào cũng co quắp cả người lại để tránh bị roi quật vào mặt, để cảm thấy bớt đau đớn hơn. Kể từ lúc biết tin bố phản bội mẹ, mẹ tôi không còn như trước nữa, mẹ luôn cảm thấy nghi ngờ bất kỳ ai và sẵn sàng nổi nóng với chúng tôi mọi lúc mọi nơi. Mẹ đánh đập chửi bới tôi không chừa một chữ một lời, tôi nghe nhiều đến mức chai sạn lì lợm. Cũng kể từ đó, tôi bắt đầu trở nên cảnh giác mọi thứ xung quanh.



Tôi luôn giật mình khi nghe thấy tiếng bước chân của mẹ nặng nề vang lên trong đêm.

Tôi sợ hãi những đêm đó. Nằm ngủ co quắp, roi vọt không nương tay. Tôi sợ hãi, nước mắt cứ ứa ra mãi rồi cũng đến lúc phải cạn khô. Tôi không còn khóc nữa, không còn biết sợ là gì. Chắc là có lẽ ngoài những lời đay nghiến của mẹ ra, chẳng ai còn có thể xúc phạm nhẫn tâm đến mức làm tôi đau đớn mà phải bật khóc.



Quá khứ tăm tối đến nỗi tôi chẳng bao giờ muốn nhắc lại. Bởi mỗi lần nhắc lại là chỉ muốn rơi nước mắt. Nhưng hôm nay mẹ lại ôm tôi? Đã lâu lắm rồi mẹ không ôm tôi. Tự dưng tôi cảm thấy thấy sợ. Tôi vẫn nằm co quắp như thế… nhưng không phải là để hứng chịu đòn roi mắng chửi… mà là để đón nhận tình thương vốn đã trôi đi rất xa xôi ư?



Mẹ ôm con vốn chẳng phải điều gì kì lạ. Nhưng riêng đối với tôi thì nó trở thành một điều vô cùng gượng gạo. Nhất là ngay lúc này đây, khi mà đã lâu lắm rồi, chắc cũng phải mười mấy năm kể từ khi mẹ bắt đầu không còn ôm tôi nữa. Thói quen mẹ ôm Quân, còn tôi ôm lưng mẹ đã được hình thành từ rất bé đến nỗi khi lớn lên tôi vẫn chỉ quen đứng từ phía sau lưng để bao bọc lấy người khác chứ chẳng dám mạnh dạn xuất hiện đằng trước mặt bao giờ. Tôi có thể ở phía sau, tôi có thể chờ đợi, chỉ cần tôi biết mình còn cơ hội…



Anh à! Liệu anh có trở về nữa không?

Người đàn ông ấy cũng có tình cảm với tôi. Tôi hoàn toàn cảm nhận được điều đó…

Vậy thì tại sao?

Anh đột ngột ra đi như vậy chắc hẳn là có lý do riêng của mình. Tôi tin là như vậy!

Và tôi nhất định sẽ chờ.





………





Một tuần sau kể từ khi tôi ra viện, người đầu tiên mà tôi liên lạc là chị Trâm. Nhấc cốc trà chanh lên, tôi hùng hồn tuyên bố.



-Em không tin! Từ này đếch tin thằng đàn ông nào nữa! Khốn nạn! Thằng nào cũng như thằng nào thôi! Bọn đàn ông chúng nó! Ai cũng như ai hết!



-Chuẩn rồi! Độc thân muôn năm em ơiii!!!



-Gì cơ? Sao lại độc thân? Chị mà cũng đang độc thân á?



-Ừ…



-Thế còn anh chàng “badboy” của chị đâu?



-Bad bad cái con khỉ! Nó là trai tân em ạ! Sợ quá đi mất! Bad boy mà trai tân, không thể hiểu nổi!



-Gì cơ? Tân á? Thôi thôi… trai tân thì đừng yêu nhé! Sợ lắm! Cẩn thận yêu vào xong sau này chia tay nó lại chỉ thẳng mặt bà rồi nói: “Ngày xưa chính con này làm mất zin của tao đấy! Hu hu!” thì bà chỉ có nước ngồi mà khóc thôi. Ha ha ha!



-Chuẩn luôn! Sợ trách nhiệm lắm em ạ!





Xin lỗi các bạn trai tân nhé! Đây chỉ là suy nghĩ của một bộ phận rất nhỏ những cô gái “cận trưởng thành” có đầu óc đen hơn cả nước cống như chúng tôi thôi, chứ không phải cô gái nào cũng vậy đâu. Vậy nên! Chúc các bạn lạc quan vào cuộc sống tình cảm của mình trong tương lai hơn nhé!



Chap 18: Noel buồn




Đã hơn một tuần kể từ khi anh ấy “biến mất”, tôi vẫn vậy, vẫn rất ổn, vẫn ăn, ngủ, nghỉ sinh hoạt điều độ, không giày xéo bản thân, không chìm trong nước mắt. Thiếu đi một bờ vai mà tưởng chừng như đã có thể tựa vào mãi… đối với tôi cũng chẳng có gì quan trọng. Cuộc sống cứ trôi đi bình lặng như thế… Sáng dậy, đi học, trưa về đi làm đến tối, tối làm bài tập, đêm về mới là lúc tôi thu người vào một góc tối, lần mò tìm lại trong ký ức những mảnh ghép kỉ niệm đã vỡ tan.



Từng mảnh… từng mảnh một… dần dần được ghép lại vào nhau, tái hiện lên những mảng màu loang lổ những niềm vui xen lẫn nỗi buồn. Tôi vẫn còn nhớ, lúc trước chúng tôi hay wechat với nhau lắm! Chúng tôi hay hát qua tin nhắn thoại cho nhau nghe. Vào lại wechat, tôi đưa tay lướt một cái thật nhanh, kéo vút đi qua những dòng tin nhắn ngập tràn hạnh phúc. Trước khi mở ra thì còn thấy hồi hộp, đến khi click vào rồi thì lại cảm thấy sợ hãi vô cùng, sợ phải đối mặt với những kỉ niệm đã từng làm mình vui, nhưng nay… ngay đến cả việc nhớ đến nó cũng khiến lòng mình đau thắt lại. Nhưng tất nhiên là tôi sẽ không cố quên, yêu nhiều, tôi cũng thừa hiểu, việc cố quên một người mà mình đã từng thật lòng yêu không phải điều có thể thực hiện trong một sớm một chiều. Liều thuốc duy nhất có thể làm lành được vết thương tình cảm chỉ có thể là thời gian. Mà không may, tôi lại là người có trí nhớ tốt. Vậy nên, chẳng biết thời gian dành cho việc “quên đi anh” của tôi sẽ là bao lâu nữa…



Nhưng không sao, bao lâu tôi cũng có thế đợi được. Chỉ cần tôi chấp nhận sống với nó, đặt những kí ức ấy ở bên cạnh mình, đi song song ngày qua ngày với mình… cho đến khi nó dần dần tụt lại ở phía sau, rồi từ từ rời xa mình mãi mãi.



Cách duy nhất để quên một người mà không khiến lòng mang thêm chằng chịt những vết thương mới… là như vậy đấy!



………..



Tôi vốn là người con gái mạnh mẽ. Mạnh mẽ. Bởi vì tôi cố tình tự khoác lên mình cái vỏ bọc như vậy. Nhưng đến khi cởi bỏ lớp mặt nạ mạnh mẽ ấy ra… đằng sau trái tim mỏng manh… tôi còn lại những gì?



“Là những vết xước.”



Đã từng hết lòng yêu và hy vọng, chẳng ai có thể né tránh được điều này. Mặc dù tôi cũng phải tự công nhận r

Tiếp trang:
<<,1 ... 29,30,313233 ... 46-Cuối,>>
Đến Trang:
Bình luận qua facebook
Chia sẻ:

XtGem Forum catalog
Liên kết
home glu.vn Trang chủ
home glu.vn Wap tải game
home Liên hệ - yêu cầu truyện:
016448109674
1252/364584
Wap Đọc Truyện

Đọc truyện

đọc truyện teen,đọc truyện tình yêu

Đọc tiểu thuyết

tiểu thuyết teen.tiểu thuyết full,tiểu thuyết hay