c xong chạy lon ton đi bắt bóng và chơi đùa với đám trẻ con, tôi cười sướng đến rung cả người. Lâm quay sang, không ngừng đánh mắt rồi lèm bèm “trông như thằng gay thế này có gì mà đẹp?”. Thấy thế, tôi chỉ biết lắc đầu chèm chẹp rồi lại bơ đi xem tiếp.
Cả bộ phim rất vui, phim xem rất hay, hình ảnh rất đẹp, rất trong sáng. Có lẽ xuyên suốt cả bộ phim, nếu như không có cảnh hai người buộc phải rời xa nhau thì chắc tôi vẫn sẽ ngồi cười nắc nẻ. Nhưng không, lúc xem đến đoạn chàng trai hóa sói, bị tất cả mọi người xua đuổi, anh ấy buộc phải rời xa cô gái và trốn vào rừng sâu. Cuối cùng, cô ấy cũng không đợi được anh mà phải chuyển nhà đi nơi khác sống, trước khi đi, cô gái đã để lại một bức thư trong căn phòng cũ, nói rằng anh hãy đợi, rồi cô ấy sẽ trở về. Nhưng cuối cùng, sau nhiều năm trôi qua, cô ấy đã trở về khi tóc bắt đầu bạc trắng, còn anh thì vẫn trẻ trung như thuở hai người mới quen nhau. Họ gặp lại nhau trong căn phòng cũ ấy, cô gái nay đã trở thành một người bà già tóc bạc phơ với nụ cười hiền dịu, đứng trước chàng trai trẻ trung như cháu mình, hai người ôm chầm lấy nhau trong sự xúc động nghẹn ngào. Và “cô ấy” khóc, khóc nấc lên giữa những tiếng trách móc thật đáng thương: “Đồ ngốc! Sao cậu lại đợi!”…
Sao lại đợi...
Sao lại đợi ư?
Đã có người nói rằng phải đợi…
…thì tất nhiên sẽ có người quyết tâm đợi chờ…
Mặc dù người kia đã vô tình quên mất lời hứa…Và sau khi gặp lại nhau, “cô gái ấy” vẫn quyết định rời xa cậu thêm một lần nữa.
Cảnh cuối, người con trai đứng trên nền tuyết trắng, thẫn thờ nhìn theo đoàn tàu đang chở cô gái năm xưa nối đuôi nhau chuyển bánh chầm chậm ra đi… cô ấy ra đi… vĩnh viễn mang theo cả lời hứa năm ấy…
Rằng cô sẽ “chờ”, còn cậu phải “đợi” ư?
Đợi…
Đợi làm chi!
Đợi trong vô vọng thì đợi làm gì?
….
Từng giọt nước mắt nóng hổi lặng lẽ rơi trong vô thức mà tôi không buồn ngăn nó lại, Lâm quay sang nhìn tôi, im lặng không nói gì. Có lẽ anh không biết… mà tốt hơn là anh không bao giờ nên biết… điều làm tôi khóc không phải chỉ đơn giản là bộ phim, mà điều làm tôi khóc là vì sự đồng cảm giữa tôi và chàng trai đó. Chàng trai đã đợi chờ trong vô vọng… giống y như tôi lúc này vậy!
Tự dưng tôi nhận thấy mình ngu ngốc và vô vọng đến cực cùng. Sao tôi lại ngu si và mù quáng đến vậy? Đợi làm gì khi người đó đã vĩnh viễn ra đi? Tại sao lại cứ mù quáng đâm đầu vào một người không hề coi trọng mình? Rốt cuộc thì tôi đang làm gì vậy? Rốt cuộc thì tôi đang nghĩ cái gì vậy hả con ngu kia???
Tôi khóc, khóc nấc lên. Nước mắt không sao kìm lại được, ướt nhòe cả hai bên má, thấm đẫm xuống chiếc khăn quàng quanh cổ mình. Mọi vật trước mắt cứ dần nhòa đi khiến tôi không sao đọc được tiếp những dòng phụ đề đang chạy ở cuối bộ phim. Đó là lyric của một bài hát mà cô gái ấy đã vừa đánh đàn, vừa hát cho chàng trai nghe. Bài hát mang lại cho tôi rất nhiều cảm xúc, và cho đến tận bây giờ, nó vẫn còn ám ảnh sâu sắc trong tâm trí của tôi…
“Mỗi đêm, em đều chờ đợi
Tia sáng mặt trời chiếu rọi qua khung cửa sổ.
Bởi khi ngày mới đến, em có thể gặp người ấy…
Cám ơn vì anh đã nắm chặt bàn tay em…
Cám ơn vì đã nhìn vào mắt em…
Cám ơn, chàng hoàng tử trong giấc mơ hằng đêm…
Vì đã tới bên đời em.
Cả ngày dài, em chỉ trông đợi một điều…
Đợi đến khi ánh trăng lên tỏa rạng trên bầu trời đêm.
Bởi khi đêm tối đến, em lại có thể nói chuyện cùng người.
Xin người đừng quên lời hứa của đôi ta.
Xin đừng quên những bí mật mà chúng ta đã cùng nhau xây đắp.
Từng nhịp đập nơi con tim em, khi em thấy mình trong đôi mắt đó…
Xin người đừng bao giờ lãng quên…”
……………
Trên đường trở về nhà, tôi rơi vào im lặng, không biết phải nói gì cùng Lâm. Tự dưng tôi cảm thấy muốn tránh mặt Lâm kể từ lúc ấy, kể từ lúc tôi nhận ra, khi mà Lâm đang ngồi cạnh tôi, thì trong đầu tôi lại chỉ nghĩ đến Long, khi mà trên màn hình rộng lớn kia… hình ảnh của Long, những kỉ niệm khi Long còn ở bên cứ dần dần hiện ra trước mắt, hòa vào những dòng lệ nóng hổi, cứ thế… từ từ diễn ra như một thước phim quay chậm khiến lòng tôi đau thắt lại, không sao điều khiển nổi cảm xúc của mình. Vậy là tôi cứ khóc, khóc nức nở trong khi hầu như mọi người xung quanh đều đang rơi nước mắt vì sự cảm động của bộ phim, và tôi đang cố tình lẩn trốn vào trong đám đông, hòa mình vào đó để che giấu đi cảm xúc thực sự của mình.
Bởi thực chất… nước mắt tôi rơi… là vì tôi đang nhớ Long!
…..
Đi trên con đường Đại Cồ Việt lộng gió, những đợt gió lạnh cắt da cắt thịt của mùa đông cứ gào rít, cào cấu, tát tới tấp vào da mặt tôi khiến chúng trở nên rát buốt. Mặc dù vậy, tôi vẫn nhất định không cho tay vào túi áo trước của Lâm, mặc dù anh đã nhiều lần ngỏ ý muốn tôi làm như vậy cho bớt lạnh. Sao tôi có thể làm vậy… khi mà đầu mình đang chỉ quanh quẩn với những ý nghĩ về người con trai khác?
Những hình ảnh, những kỉ niệm khi mà Long còn ở bên cạnh tôi, cùng tôi đi lượn đường, chém gió trà đá hay lê la những quán ăn dân giã nơi vỉa hè, những tiếng cười vang lên nắc nẻ… tất cả như quyện lại làm một trong giây lát khiến tôi chỉ muốn tát vào da mặt đang khô nứt vì rát buốt của mình cho tỉnh ngộ. Tại sao đến giờ phút này tôi vẫn còn chìm trong u mê đến nỗi không thể tự mình thoát ra được như vậy?
Nuốt nghẹn những xúc cảm đang hỗn loạn trong tâm can, tôi cố dằn chúng xuống và cư xử thật bình thường cho đến khi Lâm đưa tôi về đến tận nhà. Đêm hôm ấy khi trở về nhà, điều đầu tiên tôi làm là quyết định dứt hẳn với Lâm. Ngày hôm nay tôi đã làm anh ấy cười rất nhiều, và dường như trong ánh mắt ấy, tôi thấy đang cháy lên những tia hy vọng. Vậy nên tôi cũng không hề ngạc nhiên khi trong lúc xem phim, anh ấy đã ghé đầu vào tai tôi và thì thầm nói: “Nhất định anh sẽ cưa lại em đấy!”.
Cưa lại tôi? Vào lúc này ư? Tôi cười nhạt: “Không thể đâu!”.
Lúc đó, Lâm cho rằng tôi nói đùa nên anh cũng chỉ cười theo, nhưng anh đâu biết rằng, tôi kiên quyết thật. Kể từ giờ tôi sẽ tạm thời đóng chặt trái tim mình lại, tuyệt đối không cho ai bước vào hết. Tôi đã độc thân một thời gian khá dài, đủ để khiến mình thấy ổn bởi cuộc sống độc thân đó cho đến khi Long xuất hiện và làm đảo lộn mọi thứ mà tôi không sao kiểm soát được. Vậy là trong khoảnh khắc ấy, tôi đã vô tình buông xuôi để mặc cho mọi chuyện xảy đến như thế này.
Tất nhiên, tôi đau chứ! Nhưng tôi không hối hận. Dù sao thì tôi cũng vẫn tự hào vì mình đã sống hết mình và dám làm những điều mà mình nghĩ. Và dù sao thì tôi cũng đã làm hết sức mình rồi. Nếu như không thành công thì đó cũng không phải lỗi tại tôi. Tôi không nên tự trách mình làm gì cả.
Cuộc sống vốn vậy! Lúc nào mà chẳng có lúc này lúc kia, đời có bao giờ là bằng phẳng. Cuộc đời tôi gồ ghề sỏi đá, tôi va vấp để có được sự trưởng thành. Dám bước lên, dám ngã xuống, để rồi học được cách đứng lên từ chính nơi mà mình ngã xuống. Tất nhiên là phải tự đứng lên rồi! Chỉ có cách ấy mới khiến tôi học được những bài học nhớ đời. Nếu như không dám thử thì sao tôi học được thêm những bài học mới.
Đối với tôi, mọi thứ, mọi chuyện xảy ra trong cuộc sống này đều có nguyên do của nó. Chỉ có điều, trong lúc này ta chưa tìm được rõ lý do thỏa đáng mà thôi. Mà biết đâu… cũng có thể sự kết thúc này lại là khởi đầu cho một câu chuyện mới tốt đẹp hơn.
Cái này thì tôi không biết được, cũng không dám đoán trước.
Số phận- là do trời định!
Nhưng tương lai- là do mình quyết định.
Tôi không muốn để Lâm nhầm tưởng hay chờ đợi một cách mù quáng, bởi vậy nên, tôi thà phũ một lần rồi thôi còn hơn là để anh ấy hy vọng trong vô vọng. Và cuối cùng, tôi đã làm được điều đó. Lâm là người biết ý và có lòng tự tôn cao vời, thế nên sau khi nghe tôi nói rõ tình cảm của mình, anh ấy cũng tự động rút lui chứ không lèo nhèo như những kẻ lụy tình khác.
Lâm là vậy đấy! Rõ ràng, tình cảm, chín chắn, và lúc nào cũng đứng vững như một cây tùng vậy!
Kết thúc một mối quan hệ không rõ ràng với Lâm đối với tôi không phải là một điều khó khăn khi mà bản thân anh ấy cũng là người biết ý và sống tự trọng như thế. Tất nhiên, chúng ta chỉ bịn rịn và lưu luyến khi còn tình cảm với một ai đó, còn khi bản thân thật sự nhận ra tất cả chỉ là sự ảo tưởng… mọi sự cũng chấm dứt nhanh thôi.
…………..
Hơn 12 giờ đêm, tôi vẫn ngồi lọ mọ trước màn hình máy tính, sau khi viết xong chap mới cho truyện “Cú đấm của một đứa con gái” để ngày mai còn post, tôi liền tắt máy đi và leo lên giường, quyết định ngủ sớm từ ngày hôm nay. Nhưng trằn trọc được một lúc lâu, hết nghẹo sang bên này rồi lại vặn sang bên kia, tôi không sao ngủ được. Cứ cảm thấy bứt rứt trong người hay làm sao đó! Hình như vẫn còn điều gì thiêu thiếu mà mình chưa làm… À! Đúng rồi!
Vừa nghĩ xong, tôi liền nhảy phắt xuống giường rồi loẹt xoẹt bước đi trên đôi dép bông hình con mèo, uể oải tiến lại gần tủ sách, kéo ra từ trong hốc sâu một cuốn sách có bìa ngoài màu nâu tím đã bám bụi vì lâu ngày chưa đụng tới. Đó là nhật kí bí mật của tôi. Chậm rãi mở nó ra, tôi chần chừ trong giây lát, xong đâu đó mới bắt đầu cầm bút lên viết… một bức dành cho “tôi của tương lai”.
Có thể bạn sẽ thấy lạ vì điều này! Vậy nên tôi xin giải thích trước. Kể từ khi chia tay Lâm, cũng là khi tôi bắt đầu xem bộ phim “How i meet your mother” một bộ phim truyền hình ăn khách của Mỹ, rất hay và thực tế, ý nghĩa qua từng tập phim mặc dù lời thoại của nó có phần khá tục. Nhưng không sao! Tôi rất thích kiểu phim lời thoại chân thật, tuy hơi bậy nhưng qua từng tập phim, nó vẫn để lại cho ta những bài học chiêm nghiệm về cuộc sống, về gia đình, về tình bạn hay cả tình yêu. Đó chính xác là một bộ phim nói về cuộc sống với diễn biến dàn trải với những tình tiết thú vị, gây cười đan xen xuyên suốt từ đầu tới cuối không gây nhàm chán. Và sau khi xem xong tập xx của bộ phim ấy, tôi đã tự tạo cho mình được một thói quen mới- đó là tự viết thư cho tương lai của bản thân mỗi khi chia tay một ai đó. Ngồi và viết ra hết những cảm xúc hiện tại của mình, những nỗi đau mà anh ta đã mang lại cho mình, chỉ có cách đó mới khiến tôi hằn in, nhớ rõ những vết thương ấy để sau này… cho dù có vô tình gặp lại, cho dù tim có vô tình lệch nhịp như thế nào… chỉ cần lôi bức thư ấy ra và đọc lại… tôi sẽ nhớ quá khứ mình đã từng tổn thương sâu sắc bởi người con trai này như thế nào.
Và bây giờ đây, tôi lại chuẩn bị gửi một bức thư đến cho “Mai của tương lai” thêm một lần nữa.
“Gửi đến Mai của tương lai…
Tiếp trang: