Góp Ý Kiến | Clip Truyện | Blog
Bạn đang truy cập vào KhoTruyenTeen.Xtgem.Com wapsite đọc truyện teen hay,tổng hợp tiểu thuyết hay và nhiều truyện hay khác...hãy lưu lại và giới thiệu cho bạn bè nhé!!!

• TỐP GAME CỰC HÓT

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
KhoTruyenTeen.Xtgem.Com
Truyện cực hay cho teen
Bạn đang ở:
Trang Chủ->

Truyện tình yêu

-> [Truyện Teen] Để em cưa anh nhé!

[Truyện Teen] Để em cưa anh nhé! Trang 46

n thế. Thường thì mỗi khi tối đến, chỉ khoảng tám giờ thôi là sân trường đã vắng tanh như chùa Bà Đanh rồi. Thế mà giờ đây, từng tốp từng tốp sinh viên của các trường Đại học khác nhau liên tục ùa xuống sân, cùng nhau chơi đủ trò con nít như bịt mắt bắt dê, ô ăn quan hay rồng rắn lên mây. Nhìn mấy đứa lớn tướng rồi còn túm áo nối đuôi nhau, tha hồ gào thét bạt mạng để chạy trốn khỏi “thầy thuốc” trông mà vui kinh khủng.



Nhưng khác với tất cả, nhóm chúng tôi chọn một niềm vui riêng. Chỉ cần tám đứa ngồi quây quần bên nhau bên xới bạc là đã vui lắm rồi…



Rải một chiếc chiếu nhỏ ra ngoài hành lang, bật vài cái đèn pin của điện thoại để tiếp thêm ánh sáng, mang thêm vài lon bia kèm mấy món ăn nhậu như lạc, ruốc tự làm. Tám đứa thay nhau ngồi quây quần bên chiếc chiếu nhỏ, chờ đợi lượt ra lượt vào, khoanh chân đan quạt, hồi hộp theo dõi từng đường đi nước bước của kẻ địch, cảm giác phấn chấn vô cùng. Đối với tôi, niềm vui lúc nào cũng chỉ đơn giản như vậy thôi, chẳng cần cầu kì gì đâu khi đã có bạn bè ở bên cạnh mình.



Bạn chơi, tôi hát. Các bạn thì mải mê đánh bài, còn tôi, một mình một việc. Tôi không thích chơi cờ bạc cho lắm nên chỉ được vài ván là tôi buông. Thay vào đó, tôi cầm chiếc quạt giấy lên, bắt đầu đung đưa co giật nhảy điệu chát xình cổ vũ cho bạn mình. Chỉ cần nhìn bạn mình vui là tôi cũng vui lây rồi. Bản thân tôi vốn thích mang lại nụ cười cho mọi người, mặc kệ người ngoài nhìn vào thường lầm tưởng rằng tôi bị điên như thế nào đi chăng nữa.





Đêm hôm đó trôi qua rất nhanh, chẳng nhớ tôi đã nhảy được bao nhiêu điệu xập xình, cũng chẳng nhớ đám bạn đã đánh được bao nhiêu ván bài, tôi chỉ nhớ, khoảng gần mười giờ tối, sau khi có điện, chúng tôi vẫn phải chạy thục mạng xuống sân để tập trung sau khi đã thay đồ, rửa mặt để chuẩn bị đi ngủ. Cuộc sống quân đội là thế đấy! Dù cho bạn đã bất động trên giường ngủ rồi thì vẫn không được phép say giấc, luôn luôn phải nâng cao tinh thần cảnh giác bởi quân địch có thể ập tới bất cứ lúc nào. Thầy giáo nói với chúng tôi như vậy đấy!



………





Đêm đến, sau khi tất cả mọi người trong phòng đã ngủ say, một mình tôi lại lục cục lôi điện thoại ra để online cập nhật một vài thông tin. Cũng chẳng hiểu linh tính run rủi thế nào mà sau khi search tên truyện “Nhà nàng ở cạnh nhà tôi” trên google tôi lại được dẫn thẳng link đến một topic do chính tác giả của truyện post trên Voz.



Chà! Topic có vẻ hot. Tôi quyết định dành ra thêm chút ít thời gian để tìm hiểu thêm về truyện, nhưng càng tìm hiểu, tôi lại càng vô tình đọc được những thứ mà đáng nhẽ ra mình không nên đọc. Bởi những thứ đó làm lòng tự trọng của tôi bị tổn thương.



Có vẻ như anh chàng tác giả đó không thích bức hình mà tôi vẽ vì nó không phù hợp với nội dung của câu chuyện.Ừ thì đó tất nhiên đó là lỗi tại tôi, do tôi vội vàng không chịu tìm hiểu trước về nội dung truyện dẫn tới sai sót. Nhưng dù sao cũng là một người có học, anh ấy cũng không nên sử dụng những từ ngữ thô thiển như thế để nói về bức vẽ của tôi sau khi tôi đã bỏ ra tới sáu tiếng thức đêm để vẽ cho anh ta như vậy.



Buồn. Thật sự rất buồn.



Một thứ cảm giác sục sôi tuôn chảy khắp cơ thể tôi, khiến tôi chỉ muốn bùng nổ ngay lập tức. Tôi vốn là một người có lòng tự trọng cao nhưng lại quen nhẫn nhịn, thời gian bươn trải lâu dài khiến tôi học được tính kiềm chế cao độ. Bởi vậy mà mặc dù có nick thành viên trên Voz nhưng tôi vẫn chỉ nằm lặng lẽ đọc những dòng mà người ta nói xấu về mình chứ chẳng buồn mảy may lên tiếng gì.



Tối hôm đó, sau khi đọc hết những comment mang tính cợt nhả trên Voz, tôi mới bắt đầu vào hòm thư để check mail mới. Lại có hai cái mail mới, một mail là của anh Minh Hoàng tác giả truyện “Nhà nàng ở cạnh nhà tôi” và một mail là của anh giám đốc bên nhà sản xuất. Cả hai cái mail đều nói về vấn đề bức hình mang nội dung không thích hợp đó và họ ngỏ ý muốn tôi vẽ lại một cách rất lịch sự.



Tréo nghoe thật.



Nếu như ngay từ đầu tôi không vào Voz và chỉ đơn giản là check mail thì tôi đã không có cái cảm giác bực mình như lúc này. Tôi bực bội thật sự. Cảm giác sản phẩm đầu tiên mà mình làm ra không những không được tôn trọng mà còn bị nhạo báng thật sự không thoải mái chút nào. Và bây giờ khi check mail thì tôi lại đọc được những dòng lịch sự này… Đâu mới là thật lòng đây?



Nguyên một đêm dài trằn trọc, nghĩ về việc sẽ từ bỏ công việc hoặc kiên nhẫn làm tiếp để thử thách bản thân mình, nếu lần đầu tôi còn không vượt qua được thì làm sao tôi có cơ hội tiếp tục lần sau? Cuối cùng, sau những đấu tranh tâm lý kịch liệt, tôi vẫn quyết định là mình sẽ tiếp tục với công việc mới này. Nghĩ đi nghĩ lại thì đúng là lỗi sai bắt đầu ở nơi tôi, còn anh ấy, anh ấy là khách hàng, sau lưng tôi anh ấy muốn nói gì tôi làm sao quản được? Giống như khi bạn không hài lòng về ai đó, bạn có quyền thể hiện sự bực bội với họ, bởi đó là những cảm xúc cá nhân mà ta không thể tự khống chế. Tất nhiên, thể hiện khi không có họ, nếu nói huỵch toẹt trước mặt thì thật là bất lịch sự quá!





Vậy là tôi quyết định bỏ qua, coi như chưa từng nghe cũng chưa từng đọc được bất kỳ một lời nhạo báng nào hết. Sáng sớm hôm sau, tôi lặng lẽ rep lại cái mail của anh Hoàng một cách thật lịch sự, rằng tôi sẽ tiếp tục hợp tác với anh ấy, nhưng tôi cần anh ấy cho tôi biết chính xác anh ấy muốn thể hiện điều gì trên bìa sách. Và khoảng tầm chiều tối, tôi nhận lại được một cái mail gửi kèm hình bức vẽ phác thảo nguệch ngoạc hình ngôi nhà có hai cửa sổ, được chia cắt bởi một cái thân cây mà theo như anh ấy nói là cây tường vi, phía trước thì có một cái cột đánh số nhà hai bên và hàng song sắt. Nhận được bức vẽ, tôi lập tức lao vào làm việc ngay. Tôi hỏi anh muốn vẽ kiểu không gian chi tiết, ký họa màu nước hay chỉ đơn giản là phác thảo đen trắng thôi? Không mất nhiều thời gian cho câu trả lời, anh nói anh muốn vẽ bìa như một bức bản phác thảo đen trắng. Điều này thật đơn giản, sau 15 phút ngồi hí hoáy trong giờ học tôi đã cho ra được một bức bản phác thảo tạm thời. Cuối ngày hôm đó, tôi chụp hình và gửi lại bản phác thảo cho anh Hoàng. Hơn cả mong đợi, anh tỏ ra vô cùng hài lòng với bức vẽ phác thảo đơn giản chỉ trong 15 phút đó.



Chậc… Biết nói sao đây nhỉ!



Thành quả lao động suốt sáu tiếng lại chẳng được ưng ý bằng bản phác thảo ngoáy trong 15 phút. Ai mà ngờ được đấy!



Một chút sung sướng khẽ len lên trong lòng. Tôi chỉ khẽ mỉm cười sau khi nhận được cái mail duyệt bức vẽ ấy của anh tác giả. Vậy là một phần của công việc đã tạm hoàn thành, phần còn lại tôi sẽ phải đợi đến cuối tuần, khi tôi trở về nhà bên chiếc máy tính thì mới hoàn thiện nốt được.



Thôi, dù sao thế cũng là ổn lắm rồi! Thật may vì tôi đã không sớm từ bỏ. Thiết kế bìa sách là một công việc khá hấp dẫn đối với những sinh viên mỹ thuật như tôi.Thật sự tôi phải cảm thấy mừng vì mình đã kiên trì và nhẫn nhịn cho đến phút cuối cùng. Việc anh ấy nói xấu sau lưng tôi, tôi sẽ không bao giờ nhắc lại trước mặt anh ấy.



Nhưng… bạn biết không? Có những điều mà chúng ta chẳng thể nói trước như đinh đóng cột được. Bởi chỉ khoảng một tháng sau, trước khi sách được phát hành, tôi và anh ấy cũng chơi thân với nhau hơn. Tại thời điểm đó, tôi thường xuyên vào box F145 để cập nhật truyện của Hoàng, và rồi một ngày, hình như nhớ lại chuyện đó, Hoàng đã tự động khai ra tất cả khiến cho mọi người không khỏi bật cười, muốn giận cũng không sao giận nổi. Vậy là sự ấm ức từ một tháng trước đó cũng như dòng suối cuốn lặng lẽ trôi đi như vậy đấy!



Có những mối quan hệ trong cuộc sống, dù không biết trước rằng sau này nó sẽ trở nên quan trọng, ta vẫn nên gắn bó và giữ gìn, bởi đã quen được nhau trong cuộc đời ắt hẳn sẽ có duyên tương ngộ. Quan niệm sống của tôi đơn giản như vậy đó!






Chap 23: Zẩy đầm ở Mai Lĩnh



Thứ hai là ngày đầu tuần, em hứa cố gắng chăm ngoan!



Lại một tuần nữa trôi qua, lại một lần nữa bản nhạc “Cherry Lady” mà các thầy yêu thích lại thay chuông báo thức khiến chúng tôi buộc phải bật dậy vì không thể để nó phá vỡ giấc mơ của mình thêm được nữa.



“Tưng tưng tứng ta tưng ta từng…

Tưng tưng tứng ta tưng ta từng…



Oh I cannot explain

everytime it's the same



Oh I feel that it's real

take my heart.

I've been lonely too long

oh I can't be so strong



Take the chance for romance

take my heart.

I need you so - there's no time - I'll ever go.



Cheri Cheri Lady - going through a motion…”





“Ôi zời ơi! Không thể chịu nổi! Không thể nào mà chịu nổi!”



Dù đã cố gắng trùm kín chăn nghe đến đoạn này nhưng cái Hiền vẫn không thể nào bơ đi mà sống được nữa, đành phải hậm hực khổ sở vùng chăn bật dậy, nhăn nhó đi rửa mắt trong trạng thái rõ là miễn cưỡng. Hôm nay là thứ hai, cũng là ngày chúng tôi phải thi môn Q vừa được học từ tuần trước. Môn này thuộc phạm trù lý thuyết về quân đội, nếu nói là khó thì cũng chẳng phải khó, nhưng nói là dễ thì lại càng không hề dễ. Điều đơn giản chỉ là… có may mắn hay không mà thôi!



Sao tôi lại nói là may mắn?

Đáng nhẽ ra tôi không nên nói như vậy bởi vì trước khi thi tôi cũng vô cùng lo lắng, lo lắng đến độ trong lúc chờ thầy giáo ra phát đề tôi với cái Mai bé vẫn còn ngồi ung dung đấm lưng, tết tóc cho nhau, chốc chốc tôi lại lăn quay lên đùi nó ngủ. Đối với tôi chuyện thi cử thường không nặng nề, đơn giản- qua môn là được. Vậy thì môn này cũng thế thôi!



Cầm tờ đề lên, tôi loay hoay lật trước lật sau. Mấy chục thí sinh được nhồi nhét vào trong một căn phòng cỡ trung, tất cả đều phải ngồi bệt xuống đất, mông lót dép còn đề thì được kê lên chiếc ghế nhựa của mình. Nhắc đến chiếc ghế nhựa ấy mới thấy nó thật kỳ diệu. Ở đây, mỗi người đều được trường phát cho một chiếc ghế nhựa từ đầu khóa học, và kể từ đó thì lúc nào cũng phải bảo quản nó như báu vật của mình. Chẳng may mà có lỡ làm mất ghế thì không những phải đền mà đến chỗ ngồi, chỗ kê sách vở, hay chỉ đơn giản như là dụng cụ để thay ô che mưa che nắng cũng chẳng có mà dùng. Thế nên, chiếc ghế nhựa ở đây vô cùng quan trọng. Quan trọng còn hơn cả điện thoại của chúng tôi vậy!



…..



Hơi lan man một tí, giờ quay lại phòng thi nhé!

Trên tay tôi đang cầm một tờ đề được eplastic rất thẳng thớm, chau chuốt, trên mỗi câu trả lời đều đã được ai đó “vô tình” đánh đến mấy cái kết quả mà thật sự khi nhìn vào… tôi chẳng biết phải tích theo ai mới đúng.



Phân vân nghĩ ngợi một hồi… Thôi được rồi! Đành làm theo cảm tính. Ít ra thì kết quả đã được lọc chọn sẵn vẫn còn hơn là trắng phau không có gì. Tự dưng không hiểu sao lúc này tôi lại nhớ tới sự trợ giúp 50/50 trong trò chơi “Ai là triệu phú” thế không biết!



Hoàn thành bài thi trong im lặng, chúng tôi gần như

Tiếp trang:
<<,1 ... 44,45,46
Đến Trang:
Bình luận qua facebook
Chia sẻ:

Old school Easter eggs.
Liên kết
home glu.vn Trang chủ
home glu.vn Wap tải game
home Liên hệ - yêu cầu truyện:
016448109674
1252/364584
Wap Đọc Truyện

Đọc truyện

đọc truyện teen,đọc truyện tình yêu

Đọc tiểu thuyết

tiểu thuyết teen.tiểu thuyết full,tiểu thuyết hay