Góp Ý Kiến | Clip Truyện | Blog
Bạn đang truy cập vào KhoTruyenTeen.Xtgem.Com wapsite đọc truyện teen hay,tổng hợp tiểu thuyết hay và nhiều truyện hay khác...hãy lưu lại và giới thiệu cho bạn bè nhé!!!

• TỐP GAME CỰC HÓT

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
KhoTruyenTeen.Xtgem.Com
Truyện cực hay cho teen
Bạn đang ở:
Trang Chủ->

Truyện tình yêu

-> [Truyện Teen Full] Định Mệnh Hôn Nhân

[Truyện Teen Full] Định Mệnh Hôn Nhân Trang 7

"Rầm."cánh cổng đóng lại trái tim hắn cũng tan nát theo tiếng cổng....."sao vậy......em đang ở đâu hả Như...anh đến tìm em mà......."Hắn nói và ngồi trước cánh cổng......Nhìn hắn bây giờ chẳng khác gì một người bị bỏ rơi..
- Ắc....xì...._nó đang ngồi chơi với An
- Hihi em ăn hiếp anh nên bị ắc xì đó!!!!!!!_An chọc và đứa khăn giấy cho nó
- Có đâu.....
- Ko phải sao?
- Anh muốn chết hả????_Nó lườm An
- Thôi....thôi....ko dám chọc em đâu....!_An lắc đầu cười
- Vậy thì tốt!!!Mà nè em sẽ ở lại học cùng anh luôn đó,hôm qua ông nói rồi....hihi_Nó cười nói
- Hả?vậy là anh tiêu rồi..._An than vãn
- Hihi em sẽ chăm sóc anh tốt mà..
- Ko dám để đại tiểu thư đây chăm sóc....
- Hức....anh đáng ghét lắm........_Nó quay mặt đi giận dỗi
- Thôi anh xin lỗi mà...._An năn nỉ
- KO thèm_Nó phồng má
- Ơ!!!!có người giận anh rồi....sôcla này anh ăn quá!!!_An cầm ây kẹo để trước mặt nó
- Hihi em ko giận anh nữa đâu!!!_Nó nói và giật cây kẹo ăn
An nhìn nó cười hiền,nó giống như một đứa con nít đôi khi có những cữ chỉ khiến An đở ko nỗi.....Nhưng bên nó anh có cảm giác thật vui vẽ cười nhiều hơn mà lúc trước anh ko bao giờ có.......
Giữa tiết trời lạnh giá hắn cứ ngồi đó chờ đợi nó,chờ người con gái đó quay bước trở về nhưng có nào đâu cô gái hắn yêu chỉ thấy những bông tuyết rơi vô tình....và dù tuyết rất nhẹ nhưng sao hắn thấy nặng lắm nặng trĩu như trái tim hắn lúc này........
Nó đang cùng ngồi cạnh An trông ko gian của một quán cafe,nó cười hiền nhìn An mà nó đâu có biết rằng người nó"yêu"đang chờ đợi nó ngoài kia,ngoài trời đầy tuyết......
Định mệnh như lần nữa chia cắt cả hai...cứ ngỡ là sẽ bên nhau...sẽ cùng nhau đí đến hết đoạn đường nhưng cuộc sống ko bao giờ như mong muốn.....
Nó và hắn đã cách xa khoảng cách địa lí và khoảng cách trái tim....hai trái tim cách xa nhau gần nữa vòng trái đất nhưng tại sao cả hai trái tim luôn hướng về nhau ko thể nào quên nhau.......
Cuộc sống là một chuỗi ngày hạnh phúc và mỗi người sẽ có những hạnh phúc riêng của bản thân....tuy trái tim ko thể nào quên đi hắn nhưng bây giờ nó đã hạnh phúc khi có An chia sẽ........
HÃY ĐEM QUÁ KHỨ KHÓA CHẶT LẠI THỨ CÓ THỂ MỞ LÀ TƯƠNG LAI.

CHƯƠNG 9
* * *
____2 Năm sau_____________
Cuộc sống của nó trôi qua thật nhanh từ khi có An...mới đây mà đã hai năm,niềm vui tràn ngập trên môi nó,nhưng sao trái tim nó vẫn còn có hắn ko thể nào quên....nó cứ ngỡ rằng hắn sẽ đang rất hạnh phúc cùng Nhi mà đâu biết rằng trái tim hắn đang tan nát theo nó.....
- Như heo!!!!dậy nè!!_An lay lay nó
- Ơ!!anh cho em ngủ tí nữa đi mà!_Nó ngái ngủ nói
- Ko được!!!dậy đi....anh nói với ông àk........_An hăm dọa
- Thôi mà!em thức rồi nè!!được chưa??đồ đáng ghét....._Nó nói và bỏ vào nhà VS
An chỉ biết cười nhìn nó,nhìn nó mà phát cười hai năm nay anh luôn bên cạnh nó,luôn tạo cho nó niềm vui và tiếng cười,thấy nó vui anh thật sự cũng rất vui nhưng anh biết nó chưa bao giờ quên đi hắn....
- Xong rồi nè!!_Nó bước ra
- Hihi đi thôi!!hôm nay là ngày học cuối cùng đó!_An nói
- Ờ ha!vậy là đã tốt nghiệp rồi anh nhỉ?_Nó nghệt mặt ra
- Chứ sao nữa?_An cười kéo nó đi
Nó chạy nhanh phía sau An,sống với An hai năm "trình độ" đi của nó càng nhanh và mới đây nó và An đang đứng trước ngôi trường đã cùng nó gắn bó 2 năm........
Cuộc sống của nó cứ trôi qua như thế....lặng lẽ.........
Hắn đã chờ nó rất lâu giữa trời đầy tuyết nhưng chẳng thấy nó đâu,hắn trở về Việt Nam với cơn sốt làm hắn hôn mê suốt 3 ngày liền...mọi người nhìn hắn xót xa ko thể tin được hắn sẽ trở nên như thế......
Sau cơn bệnh hắn đã bình thường trở lại nhưng lạnh lùng hơn trước và ko bao giờ cười nếu có cũng chỉ là nhếch mép lên mà thôi.....thích ngồi im lặng ko nói gì hay đi suốt đêm để uống rượu...mỗi ngày hắn chảy qua điều là những giọt nước mắt nhưng chẳng ai thấy nó lăn xuống vì thực sự nước mắt đang rơi ở trong tim.....
Khi nghe một điều gì đó về nó hắn điều nhói lên từng nhịp ko biết nó sẽ sống thế nào,có hạnh phúc ko?có nhớ hắn như hắn nhớ nó ko?và hàng ngàn hàng vạn câu hỏi khác nhưng chẳng ai trả lời cho hắn biết chẳng có ai cả......
- Hi mình đến trường thôi...hôm nay là ngày cuối cùng đó!!!!_Nhi lại nói cười với hắn,Nhi và hắn bây giờ chỉ là hai người bạn ko hơn ko kém
- ........................_Hắn im lặng bỏ đi
Nhi đứng đó ko buồn vì cô đã quá quen với cảnh này,có bao giờ hắn nói với cô dù chỉ là một câu đâu...hằng đêm cô cứ theo hắn đến tận quán bar ngồi và nhìn hắn những giọt nước mắt đau xót cứ rơi,và những đêm mắt thâm lên vì trông hắn.....
Thật sự cô đã hi sinh quá nhiều cho cuộc tình này,nhưng cô chỉ biết im lặng và chờ đợi một điều gì đó khiến cô thanh thản hơn....
Ngôi trường dần dần xuất hiện,ngôi trường mà nó từng chạy,từng nói,từng cười như vẩn còn đây nhưng nó đã rất xa.......
- Thy!Trường_Nhi vảy tay gọi
- Hi!cả tuần rồi mới gặp bà đó!_Thy vẩn như xưa lúc nào cũng cười nói
- Hôm trước có người thiếu tụi mình chầu kem phải ko Thy? _Trường nháy mắt tinh nghịch với Thy
- Ủa?có ko ta??_Nhi giả ngơ
- Tui đi trước!_Hắn cắt ngang cuộc nói chuyện và bước đi
- Khang vẫn như thế sao??_Thy chùn giọng hỏi
- Ukm!có lẽ anh ấy còn yêu Như rất nhiều_Nhi cũng buồn nói
- Để tui xem sao??_Trường nói và chạy theo
Từ ngày nó đi,Trường và hắn cũng dần thân thiết hơn vì trái tim cả hai chỉ có một bóng hình ....
Hắn đứng giữa sân thượng,gió thổi từng hồi,bỏ hai tay vào túi và nhẹ nói....
- Em có hạnh phúc ko?anh nhớ em lắm??em có nhớ anh ko hả? _Hắn nói nước mắt chảy vào tim
- Ông vẩn chưa quên sao?? _Trường lên vỗ vai hắn
- Quên sao??đã từng nghĩ nhưng ko thể!_Hắn nhún vai
- Hai chúng ta giống nhau quá nhỉ??
- Cùng yêu một người....._Hắn nhếch mép
- Nhưng ông được cô ấy yêu còn tui thì........_Trướng ấp úng
- Đâu phải được yêu là hạnh phúc.....
- Tại sao chứ??_Trường nhìn hắn
- Ko tại sao cả??_Nói rồi hắn bước xuống sân trường
Trường đứng đó nhìn hắn đi khuất thầm nghĩ"đâu phải được yêu là hạnh phúc là sao nhỉ??"khẽ thưởng mình một cái vì quá ngốc nhưng thật sự câu nói của hắn làm Trường phải suy nghĩ.......
Nó ngồi cạnh An trong quán kem,cảm giác nóng nực của mùa hè làm nó khó chịu,mặt nhăn nhó nhìn An thấy mà phát cười....
- nóng quá!ăn kem là sướng_Nó cười nói
- Em thì cái gì ko sướng với chả ngon_An chọc nó
- Nè!anh muốn sao hả??_Nó lại nổi máu"giang hồ"
- Ơ!ko có ăn đi!!_An sợ nói
"Như heo!nghe điện thoại đi!heo Như nghe điện thoại kìa....heo ơi heo!!!!"Tiếng chuống điện thoại nó reo lên.
- Aaaaaa....em....em xóa rồi mà....sao vẩn còn vậy?_Nó hét lên bất ngờ
- Hihi anh lấy giọng hay nhất rồi đó!cái này là có 1 ko 2 nha_An cười nói
Chuống điện thoại của nó được An thu âm giọng của mình để cài làm chuông........
- Anh chết với em!em nghe điện thoại xong thì chuẩn bị đi!_Nó nghe máy và hâm dọa
-Alo
-
- Vâng ạ!có chuyện gì sao ba?
-
- Sao ạ??_Nó giật mình khi nhắc tới nhà,cảm giác gì đó lại nhói lên
-
- Nhưng........_Nó do dự chẳng muốn về
-
- Ba àk...con......_Nó ngập ngừng
"Tút....tút....tút."Papa nó đã tắt máy từ bao giờ,nó ngồi đó khuôn mặt khác hẳn lúc nảy,ánh mắt buồn như sắp khóc nhưng vẩn có điều gì đó len lỏi.......
- Ai gọi vậy??_An lo lắng hỏi
- Ba gọi!_Nó đáp buồn
- Ba gọi thì vui chứ sao phải buồn...
- Ba kêu về!
- Hả??về sao??_An mắt sáng lên nhìn nó
- Sao anh vui thế nhỉ?em chẳng muốn về đó tí nào...nhưng em cũng nhớ mọi người lắm_Nó xụ mặt nói
- Vậy về thôi!_An lại kéo nó đi lần nữa
Nó ngoan ngoãn theo sao An như một đứa trẻ sợ bị thất lạc ra khỏi người thân......
____________Quán bar CRY___________________
Hắn và mọi người đang ngồi trên chiếc bàn VIP phía bên lầu của quán.ko khí khác hẳn ở phía dưới nhẹ nhàng ko ồn ào.....
- Hihi chúc mừng chúng ta đã là sinh viên..._Thy cười nói
- Oh!!_Nhi và Trường cười đáp
- Chúng ta đã có ngành học riêng?vậy còn ông?_Thy quay sang hắn hỏi
- Sẽ ở nhà?_Hắn đáp và uống rượu
- Ở nhà!!!_Cả 3 đồng thanh
- Ukm!_Hắn nhún vai
Rồi ko khí tràn ngập sự im lặng.....hắn đã mất đi lí tưỡng từ khi nó ra đi,bây giờ hắn chẵng còn biết làm gì cả....
Buổi tối hôm nay trời rất nhiều sao,nó ngồi phía trên của sân thượng nhìn ngắm những vì sao trên trời........lòng nó buồn vô hạn....hai năm rồi nó cũng biết là hắn sẽ như thế nào nhưng nó sợ lắm sợ lại ko kiềm lòng được mà sẽ ôm lấy hắn và sẽ làm Nhi đau khỗ.......
"2 Năm rồi anh sống như thế nào?hạnh phúc chứ?chắc có lẽ là hạnh phúc...."Nó nghĩ thầm và đi vào phòng.......ngày mai sẽ là ngày mới đối với nó là ngày nó trở về.......
An nằm trong phòng cũng chẳng ngủ được,thật sự anh muốn biết người khiến nó khóc,người khiến nó cười,và người nó yêu là ai?anh biết nó chưa quên được người đó......
Cứ thế nó và An dần chìm vào giấc ngủ,sau giấc ngủ này có lẽ sẽ thay đỗi tất cả.... Sân bay Tân Sơn Nhất
Nó bước khỏi máy bay,vươn vai hít thở cái ko khí mà hai năm nay nó chưa từng hít,nó nhớ lắm nơi mà nó đã ra đi trong nước mắt.Nó bước đi thật nhanh...
- Nèk!đợi anh với!_An chạy theo nó và hai cái valli to đùng
- Chậm như rùa í!_Nó đứng trêu
- Nè...Đừng tưởng về Việt Nam rồi ăn hiếp anh nha!
- Hihi anh hiểu em ghê nhỉ?? _Nó cười gian nhìn
- Oh my god!_An đứng than
- Đi thôi nèk.._Nó bước vào taxi gọi
An chạy thật nhanh vào theo nó,nó ngồi trên xe hồi hộp lắm,nhìn ra xa phía bên ngoài cửa kính và ngắm nhìn mọi vật xung quanh...Từng con đường,từ dãy phố như ngày hôm qua....
Bổng nó thấy một dáng người lước qua nhìn rất quen,nó ngước mắt nhìn theo trái tim đập liên hồi như muốn nổ tung ra,nhưng phút chốc hình dáng đó đã khuất dần và có lẽ người đó là hắn.....
- Như!em sao vậy??_An thấy nó kì lạ
- Ko sao??_Nó lắc đầu
- Ukm!hay đi máy bay mệt quá!!_An lo lắng
- Ko phải đâu??tới rồi kìa..._Nó mừng rở khi thấy nhà nó
Nó bước xuống xe chạy nhanh đến cổng nhà,ngôi nhà nó đã rời xa cảm giác thân thuộc ngày nào đã hiện về....
- Aaaaa...chị hai về rồi kìa ba ơi_Bé Trúc chạy ra mở cổng và hét lên
- Wou!em lớn quá rồi nè!_Nó ôm Trúc nói
- Con về rồi...dì nhớ con lắm!_Dì nó dịu dàng bước ra...Ánh mắt nụ cười vẩn như ngày nào
- Giờ mới về àk_Papa nó giận dỗi
- Hihi Tại con bận học mà ba!_Nó nủng nịu nói
- Con chào 2 bác_An cúi người chào nói,nảy giờ mới được nói
- Ờ!An hả??thôi vào nhà đi con_papa nói hiền
- Vâng ạ!!
Nó vào nhà cười nói,ngồi bên cạnh mọi người nó đem tất cả quà nó mua cho mọi người,tặng mọi người....nó cười hạnh phúc.....
- Thôi con lên phòng đây!_Nó nói và đi
- Ukm!An cũng lên phòng đi con,cũng mệt rồi!_Dì nói
- Vâng ạ!_An cười bước theo nó
Nó và An kéo valli lên phòng.....nó cười nhìn An nói....
- Phòng anh đối diện phòng em_Nó nói và chỉ về phía An
- Ukm!anh vào phòng trước nha!_An cười nói
Nó gật nhẹ và vào phòng....căn phòng vẩn như xưa ko một vết bụi,tất cả đồ đều ở vị trí củ...tất cả...tất cả vẩn còn nó nằm trên giường cảm giác ấm áp của ngày nào...đem điện thoại trong túi và họi điện...

CHƯƠNG 10

_________Quán bar CRY_______
- HẢ??CÁI GÌ??BÀ VỀ VIỆT NAM RỒI ÀK_Thy hét lên
-
- Hihi vui quá mà!đang ở đâu vậy,đến quán bar Cry đi!
-
- Nhanh nha!
Thy mỉm cười tắt máy và bây giờ cả 4 ánh mắt đang nhìn Thy tò mò...........
- Như về hả??_Trường hỏi
- Như phải ko?_Nhi cũng hồi hộp
- Ukm!tí bà ấy lại đây nèk..._Thy cười nói
- Vui quá đi_Nhi cư

Tiếp trang:
<<,1 ... 5,6,7
Đến Trang:
Bình luận qua facebook
Chia sẻ:

Polly po-cket
Liên kết
home glu.vn Trang chủ
home glu.vn Wap tải game
home Liên hệ - yêu cầu truyện:
016448109674
1252/364584
Wap Đọc Truyện

Đọc truyện

đọc truyện teen,đọc truyện tình yêu

Đọc tiểu thuyết

tiểu thuyết teen.tiểu thuyết full,tiểu thuyết hay